“Tri Vi…”

Tôi không để anh ta nói.

Tiếp tục lật sang trang cuối cùng.

Khoản thanh toán bệnh viện.

Ngày tháng hiện rõ ràng.

Tôi nhìn chằm chằm con số ấy.

Nhìn rất lâu.

Rồi mới hỏi:

“Ngày này anh còn nhớ không?”

Cơ thể Lục Trầm Uyên khẽ run lên.

Tôi biết.

Anh nhớ.

Bởi vì tôi cũng nhớ.

Suốt đời không quên được.

Ngày ấy là ngày Giai Giai chào đời.

Tôi sinh khó.

Hơn mười tiếng đồng hồ.

Một mình nằm trên giường bệnh.

Điện thoại gọi không ai bắt máy.

Tin nhắn gửi đi không ai trả lời.

Mẹ tôi lúc ấy còn trách anh.

Nói người đàn ông này sao vô trách nhiệm như vậy.

Nhưng tôi vẫn bênh vực.

Tôi nói anh đang công tác.

Tôi nói anh bận.

Tôi nói anh không cố ý.

Tôi còn khóc vì cảm thấy mọi người hiểu lầm anh.

Nghĩ đến đây.

Tôi thấy mình thật ngu ngốc.

Tôi đưa tờ giấy cuối cùng đến trước mặt anh.

Giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.

“Ngày tôi sinh con.”

“Anh ở đâu?”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên rõ mồn một.

Lục Trầm Uyên đứng đó.

Môi run lên.

Nhưng không phát ra nổi âm thanh nào.

Một giây.

Hai giây.

Mười giây.

Một phút.

Anh ta vẫn không trả lời.

Nhưng tôi đã có đáp án.

Ngày tôi sinh Giai Giai.

Người đàn ông mà tôi yêu sâu đậm.

Người mà tôi luôn tin tưởng.

Không hề ở công ty.

Không hề đi công tác.

Mà đang ở bệnh viện khác.

Cùng người phụ nữ khác.

Chờ đứa con trai khác của mình chào đời.

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại.

Trái tim như bị nghiền nát thành tro.

Mười năm hôn nhân.

Cuối cùng chỉ đổi lại một sự thật tàn nhẫn như vậy.

Khi mở mắt ra lần nữa.

Tôi lấy từ trong túi xách ra một tập giấy khác.

Đặt xuống bàn.

Đó là đơn ly hôn đã được luật sư chuẩn bị.

Tôi đẩy về phía anh.

“Lục Trầm Uyên.”

“Anh ký đi.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Tri Vi, anh không đồng ý ly hôn.”

Tôi nhìn anh.

Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ đến vậy.

“Anh không đồng ý?”

“Tư cách gì?”

“Tư cách người chồng của tôi.”

“Hay tư cách chồng của An Nhược Tuyết?”

Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Bàn tay cầm đơn ly hôn của Lục Trầm Uyên run lên từng chút một.

4

Lục Trầm Uyên không ký.

Anh ta ngồi trong phòng khách suốt cả đêm.

Còn tôi ngủ cùng Giai Giai.

Hoặc nói đúng hơn là nằm mở mắt đến sáng.

Sáng hôm sau.

Khi tôi thức dậy, phòng khách đã trống không.

Đơn ly hôn vẫn nằm trên bàn.

Chưa ký.

Bên cạnh là bữa sáng còn nóng.

Cháo bí đỏ.

Bánh bao nhân thịt.

Đều là những món tôi thích.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ cảm động.

Thậm chí còn tự trách bản thân có phải đã quá cực đoan hay không.

Nhưng bây giờ.

Nhìn những thứ ấy, tôi chỉ thấy buồn cười.

Người đàn ông có thể chuẩn bị bữa sáng cho hai gia đình suốt nhiều năm.

Đương nhiên cũng có thể cùng lúc yêu hai người phụ nữ.

Sau khi đưa Giai Giai đến trường, tôi xin nghỉ làm nửa ngày.

Tôi muốn dọn dẹp nhà cửa.

Cũng muốn dọn dẹp chính cuộc hôn nhân này.

Tủ quần áo.

Ngăn kéo.

Tủ sách.

Từng thứ một được tôi lấy ra phân loại.

Những thứ thuộc về tôi.

Những thứ thuộc về Giai Giai.

Những thứ thuộc về Lục Trầm Uyên.

Đến gần trưa.

Tôi mở chiếc tủ nhỏ trong phòng làm việc.

Đó là nơi anh rất ít khi cho người khác động vào.

Trước đây tôi từng hỏi.

Anh chỉ cười:

“Toàn tài liệu công việc thôi.”

Tôi tin.

Mười năm qua chưa từng mở.

Hôm nay.

Tôi lấy chìa khóa dự phòng ra.

Ổ khóa bật mở.

Bên trong không có tài liệu.

Chỉ có một chiếc hộp gỗ cũ.

Tim tôi đột nhiên đập mạnh.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên.

Tôi mở hộp.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là một tấm ảnh.

Ảnh chụp thời cấp ba.

Lục Trầm Uyên mặc đồng phục học sinh.

Bên cạnh anh là An Nhược Tuyết.

Cô gái trẻ tựa đầu lên vai anh, cười rạng rỡ.

Tôi nhận ra ngay.

Chính là bức ảnh năm đó.

Bức ảnh mà anh đã xé nát trước mặt tôi.

Ngày ấy tôi vừa phát hiện.

Trong album tốt nghiệp của anh có rất nhiều ảnh chụp chung với An Nhược Tuyết.

Tôi ghen.

Lần đầu tiên nổi giận sau khi kết hôn.

Lục Trầm Uyên ôm tôi dỗ dành.

Nói rằng đó chỉ là chuyện quá khứ.

Để chứng minh bản thân không còn tình cảm gì nữa.

Anh đã xé nát bức ảnh.

Tôi còn cảm thấy áy náy.

Cảm thấy mình quá trẻ con.

Nhưng giờ đây.

Bức ảnh ấy đang nằm nguyên vẹn trong tay tôi.

Những vết rách năm xưa được dán lại vô cùng cẩn thận.

Thậm chí còn được ép nhựa bảo quản.

Tôi ngồi thừ trên sàn nhà.

Bỗng nhớ tới cảnh tượng năm đó.

Sau khi xé ảnh.

Lục Trầm Uyên quay lưng đi vào thư phòng.

Lúc ấy tôi vô tình nhìn thấy.

Anh ngồi một mình dưới ánh đèn.

Nhặt từng mảnh ảnh lên.

Tôi cứ nghĩ mình nhìn nhầm.

Hóa ra không phải.

Anh thật sự đã nhặt lại.

Thật sự đã ghép lại.

Thật sự đã cất giữ suốt nhiều năm.

Tôi tiếp tục mở hộp.

Bên trong còn có một cuốn sổ.

Trang đầu tiên.

Là nét chữ quen thuộc của Lục Trầm Uyên.

“Ngày 3 tháng 5.”

“Hôm nay Nhược Tuyết bị sốt.”

“Nhìn cô ấy khó chịu mà mình chẳng giúp được gì.”

Tay tôi bắt đầu run lên.

Tôi lật sang trang tiếp theo.

“Ngày 17 tháng 8.”

“Nhược Tuyết nói muốn học đại học ở thành phố khác.”

“Mình không muốn xa cô ấy.”

Trang tiếp theo.

“Ngày 20 tháng 10.”

“Hôm nay tỏ tình thất bại.”

“Nhược Tuyết nói hiện tại chưa muốn yêu.”

Từng dòng.

Từng chữ.

Giống như lưỡi dao cùn chậm rãi cứa vào tim.

Đây là nhật ký thời thiếu niên của anh.

Một cuốn nhật ký chỉ viết về An Nhược Tuyết.

Tôi chưa từng biết sự tồn tại của nó.

Tôi càng không biết.

Người đàn ông luôn nói yêu tôi ấy.

Lại từng yêu một người khác sâu đậm đến vậy.

Đáy hộp còn có một phong thư.

Lá thư đã ngả vàng.

Không có người gửi.

Không có người nhận.

Chỉ có vài dòng chữ.

“Lục Trầm Uyên.”

“Cảm ơn cậu đã thích mình.”

“Nhưng mình muốn cuộc sống tốt hơn.”

“Mình không muốn cả đời sống trong khu nhà cũ này.”

“Xin lỗi.”

Bên dưới ký tên.

An Nhược Tuyết.

Tôi bật cười.

Cuối cùng cũng hiểu rồi.

Hóa ra năm đó không phải Lục Trầm Uyên bỏ An Nhược Tuyết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...