Mà là An Nhược Tuyết bỏ anh.

Sau đó.

Anh gặp tôi.

Kết hôn với tôi.

Sinh con với tôi.

Nhưng trái tim vẫn luôn mắc kẹt ở mối tình đầu.

Tôi ngồi dưới sàn rất lâu.

Cho đến khi nhìn thấy thứ cuối cùng trong hộp.

Một chiếc khăn len màu xám.

Tôi lập tức nhận ra.

Đó là khăn của tôi.

Là chiếc khăn anh tặng vào kỷ niệm một năm ngày cưới.

Ngày ấy.

Anh thức nhiều đêm để đan.

Mấy ngón tay còn bị kim đâm đến chảy máu.

Tôi đau lòng muốn chết.

Cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.

Mười năm qua.

Tôi luôn cất giữ nó như bảo vật.

Nhưng hôm nay.

Khi nhìn thấy chiếc khăn nằm cạnh ảnh của An Nhược Tuyết.

Tôi đột nhiên hiểu ra.

Có lẽ.

Từ đầu đến cuối.

Chỉ có mình tôi cảm động.

Chiếc khăn này không chứng minh anh yêu tôi.

Nó chỉ chứng minh anh là người rất biết đóng vai.

Một người có thể lừa dối hai người phụ nữ suốt mười năm.

Đương nhiên cũng có thể diễn một màn thâm tình hoàn hảo.

Nước mắt bất giác rơi xuống.

Tôi ôm chiếc khăn.

Khóc không thành tiếng.

Mười năm.

Mười năm thanh xuân.

Mười năm tin tưởng.

Mười năm yêu thương.

Hóa ra tất cả đều là giả.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là tin nhắn của Lục Trầm Uyên.

“Tri Vi.”

“Anh biết em đang rất giận.”

“Cho anh thêm chút thời gian.”

“Anh sẽ giải thích tất cả.”

Tôi nhìn tin nhắn.

Lại nhìn chiếc khăn trong tay.

Bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Có những lời giải thích.

Đã không còn ý nghĩa nữa.

Tôi đứng dậy.

Đi tới ban công.

Gió đầu thu thổi qua.

Mang theo chút lạnh lẽo.

Chiếc khăn vẫn còn mùi hương quen thuộc.

Mùi hương mà tôi từng vô cùng lưu luyến.

Tôi chậm rãi nâng kéo lên.

Rẹt.

Một tiếng vang nhỏ.

Chiếc khăn bị cắt đôi.

Rẹt.

Lại một nhát nữa.

Sợi len đứt gãy.

Giống như cuộc hôn nhân kéo dài mười năm của chúng tôi.

Từng chút một.

Vỡ vụn hoàn toàn.

Tôi nhìn những mảnh khăn rơi xuống thùng rác.

Nước mắt cuối cùng cũng ngừng lại.

Từ hôm nay.

Tôi sẽ không vì Lục Trầm Uyên mà khóc nữa.

Bởi người đàn ông ấy.

Không đáng.

5

Ba ngày sau.

Lục Trầm Uyên vẫn không ký đơn ly hôn.

Anh ta bắt đầu về nhà đúng giờ.

Bắt đầu chủ động nấu cơm.

Bắt đầu đưa đón Giai Giai đi học.

Nếu là một tháng trước.

Có lẽ tôi sẽ cảm động đến mất ngủ.

Nhưng bây giờ.

Mỗi lần nhìn thấy anh ta, tôi chỉ nhớ tới khuôn mặt của An Nhược Tuyết.

Nhớ tới đứa trẻ gọi anh ta là bố.

Nhớ tới những túi lòng gà bẩn thỉu năm nào.

Buổi chiều hôm ấy.

Điện thoại của tôi nhận được một tin nhắn lạ.

“Ra gặp tôi.”

Bên dưới là địa chỉ một quán cà phê.

Không ký tên.

Nhưng tôi biết là ai.

An Nhược Tuyết.

Tôi nhìn màn hình vài giây rồi trả lời:

“Được.”

Một giờ sau.

Tôi bước vào quán cà phê.

An Nhược Tuyết đã ngồi sẵn bên cửa sổ.

Hôm nay cô ta mặc váy lụa màu trắng.

Trên cổ đeo một sợi dây chuyền kim cương.

Trên cổ tay là chiếc đồng hồ hơn mười vạn tệ.

Tất cả đều do Lục Trầm Uyên mua.

Bằng tiền của gia đình tôi.

Nhìn thấy tôi.

An Nhược Tuyết khẽ nhếch môi.

“Ngồi đi.”

Tôi kéo ghế đối diện.

Không vòng vo.

“Tìm tôi có chuyện gì?”

An Nhược Tuyết đặt tách cà phê xuống.

Ánh mắt mang theo vẻ thương hại.

“Tôi muốn cô ly hôn.”

Tôi bật cười.

“Đây là lý do cô hẹn tôi ra đây?”

“Cô cảm thấy mình có tư cách nói câu đó sao?”

Sắc mặt cô ta lạnh đi.

“Lục Trầm Uyên không yêu cô.”

“Từ đầu đến cuối người anh ấy yêu đều là tôi.”

“Tôi và anh ấy quen nhau trước.”

“Chúng tôi mới là người yêu thật sự.”

Tôi không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhìn cô ta.

Bởi những lời này.

Tôi đã đoán được từ lâu.

Thấy tôi không phản ứng.

An Nhược Tuyết càng thêm tự tin.

Cô ta lấy điện thoại ra.

Mở album ảnh.

Từng tấm từng tấm được đẩy tới trước mặt tôi.

Ảnh thời cấp ba.

Ảnh đại học.

Ảnh sinh nhật.

Ảnh du lịch.

Thậm chí còn có ảnh của Lục Niệm An lúc mới sinh.

Trong mọi tấm ảnh.

Lục Trầm Uyên đều cười rất vui vẻ.

Nụ cười ấy.

Tôi chưa từng nhìn thấy.

Ngực tôi vẫn đau.

Nhưng không còn đau đến mức mất kiểm soát như trước.

Có lẽ vì tôi đã đau quá nhiều rồi.

“Tôi biết.”

Tôi bình tĩnh nói.

An Nhược Tuyết ngẩn người.

“Cô biết?”

“Tôi biết anh ấy yêu cô.”

“Tôi cũng biết anh ấy chưa từng quên cô.”

Nụ cười trên mặt An Nhược Tuyết càng rõ hơn.

“Tôi biết ngay mà.”

“Cô là người thông minh.”

“Cô nên hiểu rằng người không được yêu mới nên rời đi.”

Tôi chống tay lên bàn.

Nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Vậy sao anh ta không cưới cô?”

Nụ cười trên mặt An Nhược Tuyết lập tức cứng lại.

Tôi tiếp tục hỏi.

“Nếu thật sự yêu cô như vậy.”

“Vì sao người đứng trong lễ đường năm đó lại là tôi?”

“Vì sao giấy đăng ký kết hôn ghi tên tôi?”

“Vì sao người có tư cách hợp pháp là tôi?”

Sắc mặt cô ta dần khó coi.

“Tại vì…”

“Tại vì hoàn cảnh.”

“Anh ấy có nỗi khổ riêng.”

Tôi bật cười.

Đến lúc này.

Cô ta vẫn tin sao?

Tôi mở điện thoại.

Đẩy một bức ảnh tới trước mặt cô ta.

Đó là giấy chứng nhận kết hôn của tôi và Lục Trầm Uyên.

Ngày đăng ký.

Mười năm trước.

An Nhược Tuyết nhìn thoáng qua.

Vẻ mặt không thay đổi.

“Tôi biết.”

“Tôi vẫn luôn biết.”

Lần này đến lượt tôi sửng sốt.

“Cô biết?”

“Đương nhiên biết.”

An Nhược Tuyết ngẩng đầu.

Trong mắt hiện lên chút tự hào.

“Trầm Uyên nói với tôi từ lâu rồi.”

“Anh ấy nói cuộc hôn nhân này chỉ là tạm thời.”

“Đợi điều kiện ổn định sẽ ly hôn.”

“Rồi cưới tôi.”

Tôi ngồi bất động.

Bỗng cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Mười năm.

Nếu chỉ là lời nói dối.

Một người phụ nữ thật sự có thể chờ mười năm sao?

Tôi nhìn cô ta.

Lần đầu tiên quan sát thật kỹ.

Ngoài ba mươi tuổi.

Không có công việc ổn định.

Không có sự nghiệp.

Cuộc sống hoàn toàn phụ thuộc vào Lục Trầm Uyên.

Giống như một đóa hoa được nuôi trong lồng kính.

Bất ngờ.

Tôi nhớ tới một chi tiết.

“Sổ hộ khẩu đâu?”

An Nhược Tuyết cau mày.

“Ý cô là gì?”

“Sổ hộ khẩu của cô.”

“Tôi muốn xem.”

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...