Đã hiểu được thế nào là lừa dối.

Tần Mặc im lặng.

Bàn tay đang cầm bát hơi siết lại.

Đến lúc này.

Anh mới hiểu vì sao lần đầu gặp tôi.

Trong mắt tôi luôn có sự mệt mỏi.

Vì sao một đứa trẻ nhỏ như Giai Giai lại thiếu cảm giác an toàn đến vậy.

Không phải vì nghèo.

Mà vì đã bị tổn thương quá lâu.

Một lúc sau.

Tần Mặc đưa khăn giấy cho Giai Giai.

“Ăn nhiều một chút.”

“Người nhà phải ăn phần ngon nhất.”

Giai Giai ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt có chút mơ hồ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên.

Có người nói với con bé câu đó.

Tối hôm ấy.

Giai Giai ngủ rất ngon.

Không gặp ác mộng.

Không gọi bố.

Không khóc trong lúc ngủ.

Tôi đắp chăn cho con rồi bước ra phòng khách.

Tần Mặc đang thu dọn hộp giữ nhiệt.

“Tối nay cảm ơn anh.”

Anh ngẩng đầu.

“Không có gì.”

Tôi do dự một chút.

Cuối cùng vẫn hỏi:

“Anh đối xử với ai cũng tốt như vậy sao?”

Tần Mặc khựng lại.

Sau đó nhìn về phía căn phòng nơi Giai Giai đang ngủ.

Giọng nói rất khẽ.

“Không.”

Tôi hơi bất ngờ.

Anh đứng dậy.

Cầm lấy áo khoác.

Trước khi rời đi.

Bỗng quay đầu nhìn tôi.

“Tôi chỉ không muốn một đứa trẻ phải chịu thiệt.”

Nói xong.

Cánh cửa khẽ đóng lại.

Tôi đứng yên trong phòng khách rất lâu.

Mùi canh gà vẫn còn phảng phất trong không khí.

Ấm áp đến lạ.

Lần đầu tiên kể từ khi ly hôn.

Tôi cảm thấy.

Có lẽ cuộc sống thật sự đang dần tốt lên.

9

Cuộc sống ở thành phố C dần đi vào quỹ đạo.

Chi nhánh dưới sự quản lý của tôi bắt đầu có khởi sắc.

Doanh thu tháng đầu tiên tăng mười lăm phần trăm.

Tháng thứ hai tăng hai mươi tám phần trăm.

Ngay cả tổng công ty cũng gửi thư khen ngợi.

Những người từng nghi ngờ tôi lúc mới nhận chức giờ đều im lặng.

Mọi thứ dường như đang tiến về phía trước.

Ngoại trừ một người.

Lục Trầm Uyên.

Gần như mỗi ngày anh ta đều gửi tin nhắn.

“Tri Vi, em ăn cơm chưa?”

“Giai Giai hôm nay thế nào?”

“Anh nhớ hai mẹ con.”

Ban đầu tôi còn xem.

Sau đó trực tiếp bỏ qua.

Có những tổn thương không thể chỉ dùng một câu “anh sai rồi” là xóa sạch.

Cho đến một ngày.

Tôi nhận được cuộc gọi từ An Nhược Tuyết.

Giọng cô ta khàn đặc.

“Tri Vi.”

“Tôi muốn gặp cô.”

Hai giờ sau.

Chúng tôi ngồi trong một quán trà.

Nhìn thấy cô ta.

Tôi suýt không nhận ra.

Người phụ nữ luôn ăn mặc tinh tế giờ đây tiều tụy thấy rõ.

Đôi mắt sưng đỏ.

Sắc mặt nhợt nhạt.

Giống như chỉ trong vài tuần đã già đi mấy tuổi.

“Xảy ra chuyện gì?”

Tôi hỏi.

An Nhược Tuyết bật cười.

Nụ cười đầy chua chát.

“Cuối cùng tôi cũng biết vì sao cô nói chúng ta đều bị lừa.”

Nói rồi.

Cô ta đẩy một tập hồ sơ tới trước mặt tôi.

Bên trong là hàng loạt ảnh chụp.

Ảnh sao kê.

Ảnh chuyển khoản.

Ảnh hợp đồng.

Tim tôi chợt trầm xuống.

“Đây là gì?”

An Nhược Tuyết cười lạnh.

“Là bí mật của Lục Trầm Uyên.”

“Tôi đã thuê người điều tra.”

“Tôi phát hiện ngoài tôi và cô.”

“Anh ta còn giấu một chuyện nữa.”

Tôi mở tài liệu ra.

Đồng tử lập tức co lại.

Một căn hộ.

Đứng tên Lục Trầm Uyên.

Mua cách đây năm năm.

Một chiếc xe.

Đứng tên Lục Trầm Uyên.

Mua cách đây ba năm.

Một tài khoản đầu tư.

Giá trị hơn hai triệu tệ.

Vẫn đứng tên Lục Trầm Uyên.

Tôi lập tức hiểu ra.

Anh ta đang tẩu tán tài sản.

Trong suốt nhiều năm.

Anh ta âm thầm chuyển tiền từ tài sản chung sang tài sản cá nhân.

Mục đích rất rõ ràng.

Phòng trường hợp bị phát hiện.

Phòng trường hợp ly hôn.

Phòng trường hợp hai người phụ nữ cùng đòi quyền lợi.

An Nhược Tuyết nhìn tôi.

Ánh mắt đầy cay đắng.

“Tôi còn tưởng anh ấy vì yêu tôi nên mới cho tôi tất cả.”

“Không ngờ.”

“Anh ấy chưa từng tin bất kỳ ai.”

Tôi lặng im.

Bởi vì sự thật còn đau hơn.

Người đàn ông ấy.

Không chỉ phản bội.

Mà còn tính toán.

Từng bước từng bước.

Không để bản thân chịu thiệt.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của tôi rung lên.

Là luật sư.

Tôi vừa bắt máy.

Giọng đối phương đã đầy nghiêm trọng.

“Cô Hạ.”

“Bên công ty chồng cô xảy ra chuyện rồi.”

Tôi cau mày.

“Chuyện gì?”

“Họ đang điều tra tài khoản nội bộ.”

“Hình như có liên quan đến việc sử dụng quỹ không minh bạch.”

Sau khi cúp máy.

Tôi lập tức gọi cho người bạn cũ vẫn làm ở công ty của Lục Trầm Uyên.

Chưa đầy mười phút sau.

Một loạt tin tức được gửi tới.

Trong đó có một bức ảnh.

Lục Trầm Uyên đang ngồi trong phòng họp.

Sắc mặt vô cùng khó coi.

Theo lời bạn tôi.

Mọi chuyện bắt đầu từ một cuộc kiểm toán đột xuất.

Trong quá trình kiểm tra.

Công ty phát hiện nhiều khoản chi bất thường.

Ban đầu chỉ là điều tra nội bộ.

Nhưng càng tra càng phát hiện vấn đề.

Một số khoản tiền tiếp khách.

Một số khoản tiền dự án.

Cuối cùng đều chảy vào các tài khoản cá nhân liên quan tới An Nhược Tuyết.

Mặc dù chưa đủ cấu thành phạm tội.

Nhưng đã vi phạm nghiêm trọng quy định công ty.

Công việc của Lục Trầm Uyên bắt đầu lung lay.

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Trong lòng không có cảm giác hả hê như tưởng tượng.

Chỉ thấy mệt mỏi.

Có lẽ.

Khi một người thật sự buông bỏ.

Thì ngay cả báo ứng của đối phương cũng không còn khiến mình vui vẻ.

Buổi tối.

Tôi đang làm cơm.

Điện thoại lại reo.

Lần này là số của Lục Trầm Uyên.

Tôi do dự vài giây rồi bắt máy.

Đầu dây bên kia vô cùng yên tĩnh.

Rất lâu sau.

Anh ta mới lên tiếng.

“Tri Vi.”

Giọng nói khàn đặc.

“Tài sản chung.”

“Anh sẽ chia cho em theo đúng quy định.”

Tôi không nói gì.

Anh ta cười khổ.

“Em biết rồi phải không?”

“Biết chuyện công ty.”

Tôi nhìn nồi canh đang sôi trên bếp.

Nhẹ giọng đáp:

“Ừ.”

Đầu dây bên kia lại im lặng.

“Anh sắp mất việc rồi.”

“Tôi biết.”

“Anh cũng sắp mất nhà.”

“Tôi biết.”

“Tri Vi.”

Giọng anh ta bỗng nghẹn lại.

“Anh mất tất cả rồi.”

Nghe câu ấy.

Tôi bỗng nhớ tới Giai Giai.

Nhớ tới đứa bé từng khóc giữa đêm.

Nhớ tới câu hỏi:

“Vì sao bố không cần con?”

Tôi khẽ cười.

“Mất tất cả sao?”

“Lục Trầm Uyên.”

“Không.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...