Tối hôm đó.

Tôi tăng ca đến chín giờ.

Khi bước ra khỏi tòa nhà.

Mới phát hiện trời đã mưa.

Tôi đứng dưới mái hiên.

Đang định gọi xe.

Bỗng một chiếc ô màu đen xuất hiện trên đỉnh đầu.

“Giám đốc Hạ.”

Tôi quay lại.

Một người đàn ông cao lớn đứng phía sau.

Áo sơ mi trắng.

Tay áo xắn lên gọn gàng.

Khí chất trầm ổn.

Khuôn mặt rất đẹp.

Nhưng lại mang cảm giác lạnh nhạt khó gần.

Tôi nhớ ra.

Anh từng xuất hiện trong cuộc họp sáng nay.

Ngồi ở vị trí cao nhất.

Lúc ấy mọi người đều rất khách khí với anh.

“Tôi là Tần Mặc.”

Người đàn ông chủ động đưa danh thiếp.

“Tập đoàn Thiên Thành.”

Tôi cúi đầu nhìn.

Đồng tử khẽ co lại.

Tập đoàn Thiên Thành.

Nhà đầu tư lớn nhất của chi nhánh.

Cũng là đối tác chiến lược của tổng công ty.

Nói cách khác.

Người đàn ông này chính là cấp trên gián tiếp của tôi.

“Chào anh.”

Tôi nhận lấy danh thiếp.

Tần Mặc nhìn cơn mưa trước mặt.

Bình thản nói:

“Tôi tiện đường.”

“Có thể đưa cô về.”

Tôi đang định từ chối.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là cô giáo của Giai Giai.

“Chị Hạ.”

“Giai Giai bị sốt.”

Trái tim tôi lập tức thắt lại.

Không kịp nghĩ nhiều.

Tôi vội vàng nhìn Tần Mặc.

“Phiền anh.”

Chiếc xe nhanh chóng lao vào màn mưa.

Tôi không hề biết.

Kể từ giây phút ấy.

Cuộc đời của hai mẹ con tôi.

Đã bắt đầu xuất hiện một người hoàn toàn khác.

Một người sẽ chữa lành tất cả những tổn thương mà chúng tôi từng trải qua.

8

Khi tôi chạy vào bệnh xá trường học, Giai Giai đang nằm trên chiếc giường nhỏ cạnh cửa sổ.

Khuôn mặt đỏ bừng.

Trán nóng hầm hập.

Nhìn thấy tôi.

Con bé vẫn cố nặn ra một nụ cười.

“Mẹ…”

Tôi lập tức sờ lên trán con.

Nóng đến đáng sợ.

“Bác sĩ nói sốt do thay đổi môi trường sống cộng với áp lực tâm lý.”

Cô giáo đứng bên cạnh nhỏ giọng giải thích.

“Đứa trẻ này rất ngoan.”

“Nhưng hình như trong lòng đang chất chứa quá nhiều chuyện.”

Tôi cúi đầu.

Trong lòng tràn ngập cảm giác áy náy.

Từ khi chuyển tới thành phố C.

Tôi bận đến mức gần như không có thời gian ở bên con.

Ban ngày họp hành.

Ban đêm tăng ca.

Tôi cho rằng chỉ cần đưa con rời khỏi nơi đau lòng là đủ.

Nhưng hóa ra.

Có những vết thương không thể chữa lành nhanh như vậy.

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay đưa tới chiếc khăn ướt.

Tôi ngẩng đầu.

Là Tần Mặc.

Anh không biết từ lúc nào đã đứng cạnh cửa.

“Để hạ sốt trước.”

Giọng nói vẫn bình tĩnh như thường.

Tôi nhận lấy khăn.

Nhẹ nhàng lau mặt cho con.

Giai Giai nhìn Tần Mặc vài giây.

Rồi nhỏ giọng hỏi:

“Chú là ai vậy ạ?”

“Tần Mặc.”

“Bạn của mẹ cháu.”

Tần Mặc trả lời rất tự nhiên.

Giai Giai gật đầu.

Sau đó lại ngoan ngoãn nằm xuống.

Bệnh viện gần đó.

Tần Mặc lái xe đưa hai mẹ con tới khám.

Lúc làm thủ tục.

Lúc lấy thuốc.

Lúc đóng viện phí.

Tôi gần như không phải động tay.

Đến tận khi bác sĩ kê đơn xong.

Tôi mới phát hiện.

Đã gần mười giờ đêm.

Bụng tôi và Giai Giai đều đói meo.

“Muốn ăn gì không?”

Tôi cúi xuống hỏi con.

Con bé lắc đầu.

“Con không muốn ăn.”

Nhìn dáng vẻ uể oải của con.

Tôi đau lòng nhưng cũng không ép.

Trẻ con bị bệnh thường không có khẩu vị.

Đúng lúc ấy.

Tần Mặc nhìn đồng hồ.

“Bây giờ về nhà nghỉ ngơi.”

“Tôi nấu chút gì đó.”

Tôi sửng sốt.

“Anh biết nấu ăn?”

Tần Mặc nhìn tôi.

Ánh mắt có chút khó hiểu.

“Biết.”

Một chữ đơn giản.

Nhưng không hiểu sao lại khiến tôi nhớ tới Lục Trầm Uyên.

Ngày trước.

Anh ta cũng từng nói như vậy.

Nhưng sau khi kết hôn.

Người nấu cơm gần như luôn là tôi.

Tần Mặc đưa chúng tôi về căn hộ.

Sau đó rời đi.

Tôi tưởng anh chỉ nói khách sáo.

Không ngờ khoảng bốn mươi phút sau.

Chuông cửa lại vang lên.

Ngoài cửa.

Tần Mặc xách theo hộp giữ nhiệt.

“Mở cửa.”

Tôi ngẩn người.

“Anh thật sự đi nấu?”

“Ừ.”

Anh đáp rất tự nhiên.

Giống như chuyện đó vốn chẳng có gì đặc biệt.

Trong hộp giữ nhiệt.

Là một nồi canh gà còn nóng.

Mùi thơm lập tức lan khắp căn phòng.

Tôi bỗng sững người.

Canh gà.

Hai chữ ấy như vô tình chạm vào nơi đau nhất trong lòng.

Suốt mười năm qua.

Tôi chưa từng được ăn một bát canh gà hoàn chỉnh.

Tôi chỉ nhớ những túi lòng gà tanh hôi.

Nhớ những lời nói dối ngọt ngào.

Nhớ cảm giác bị phản bội.

Có lẽ nhìn thấy sắc mặt tôi thay đổi.

Tần Mặc khựng lại.

“Không thích?”

Tôi vội lắc đầu.

“Không phải.”

“Chỉ là…”

Tôi cười gượng.

“Đột nhiên nhớ tới vài chuyện cũ.”

Tần Mặc không hỏi thêm.

Anh vốn là người rất biết chừng mực.

Canh được múc ra bát.

Màu vàng nhạt.

Phía trên còn nổi vài lát táo đỏ.

Giai Giai ngửi thấy mùi thơm.

Cuối cùng cũng chịu ngồi dậy.

“Thơm quá.”

Con bé cầm thìa.

Cẩn thận uống một ngụm.

Đôi mắt lập tức sáng lên.

“Ngon.”

Tôi nhìn con.

Đã rất lâu rồi.

Tôi không thấy con ăn ngon miệng như vậy.

Tần Mặc lại lấy từ hộp giữ nhiệt ra một chiếc đùi gà.

Sau đó đặt vào bát của Giai Giai.

“Ăn thêm chút thịt.”

Con bé ngây người.

Nhìn chiếc đùi gà rất lâu.

Sau đó ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt đầy ngạc nhiên.

“Cho con thật ạ?”

Tần Mặc khẽ nhíu mày.

“Vì sao không?”

Giai Giai cúi đầu.

Giọng rất nhỏ.

“Con tưởng trẻ con không được ăn thịt gà.”

Chiếc thìa trong tay tôi khẽ run lên.

Tần Mặc cũng sững lại.

Anh nhìn con bé.

Không hiểu vì sao một đứa trẻ lại nói như vậy.

Giai Giai lại nhìn chiếc đùi gà.

Nhỏ giọng giải thích.

“Từ trước tới giờ.”

“Nhà con chỉ ăn lòng gà thôi.”

“Tất cả đều là lòng gà.”

“Con chưa từng ăn nhiều thịt như thế này.”

Căn phòng lập tức yên lặng.

Tôi cúi đầu.

Cổ họng nghẹn lại.

Tần Mặc không nói gì.

Ánh mắt dừng trên gương mặt con bé thật lâu.

Rất lâu.

Rồi anh mới chậm rãi hỏi:

“Vì sao?”

Giai Giai vô tư trả lời.

“Bố bảo thịt gà đắt.”

“Lòng gà bổ hơn.”

“Tất cả đều để dành cho con và mẹ.”

Nói đến đây.

Con bé cười ngây thơ.

“Nhưng hóa ra không phải.”

Nụ cười ấy khiến trái tim tôi đau nhói.

Bởi một đứa trẻ chín tuổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...