Giai Giai ôm lấy cổ tôi.
Nhỏ giọng nói:
“Mẹ.”
“Con muốn mẹ được hạnh phúc.”
Một câu nói đơn giản.
Lại khiến mắt tôi đỏ lên.
Tôi ôm con thật chặt.
Nhìn tuyết trắng ngoài cửa sổ.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Tôi bắt đầu suy nghĩ.
Có lẽ.
Mình vẫn còn cơ hội được yêu thêm một lần nữa.
12
Một năm sau.
Mùa xuân lại đến.
Thành phố C ngập trong sắc xanh non.
Chi nhánh dưới sự quản lý của tôi đã trở thành đơn vị có thành tích tốt nhất toàn hệ thống.
Giai Giai cũng thích nghi hoàn toàn với cuộc sống mới.
Con bé có bạn bè mới.
Có trường học mới.
Có những người thật lòng yêu thương mình.
Và quan trọng nhất.
Con bé không còn sống trong cái bóng của quá khứ nữa.
Buổi sáng hôm ấy.
Tôi vừa mở mắt đã nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập.
“Mẹ!”
“Mẹ ơi!”
“Mau dậy đi!”
Giai Giai mặc váy công chúa màu trắng.
Mái tóc được buộc thành hai bím nhỏ.
Đứng ngoài cửa cười đến mức không thấy mắt đâu.
Tôi bật cười.
“Hôm nay ai mới là cô dâu đây?”
Con bé lập tức chạy tới.
Ôm lấy cổ tôi.
“Là mẹ.”
“Nhưng hôm nay con còn vui hơn mẹ.”
Tôi xoa đầu con.
Trong lòng bỗng mềm nhũn.
Đúng vậy.
Hôm nay là ngày cưới của tôi và Tần Mặc.
Không linh đình.
Không phô trương.
Chỉ mời những người thân thiết nhất.
Tôi từng hỏi Tần Mặc.
Anh có muốn tổ chức lớn hơn không.
Anh chỉ cười.
“Nếu em đồng ý gả cho anh.”
“Thì đó đã là chuyện đáng khoe khoang nhất rồi.”
Khi ấy.
Tôi vừa tức vừa buồn cười.
Nhưng không thể phủ nhận.
Từ đầu đến cuối.
Người đàn ông này luôn khiến tôi cảm thấy được trân trọng.
Không phải bằng lời nói.
Mà bằng hành động.
Một giờ sau.
Tôi bước vào lễ đường.
Tiếng nhạc vang lên.
Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính.
Mọi thứ đẹp như một giấc mơ.
Ở cuối thảm đỏ.
Tần Mặc đang đứng đó.
Áo vest đen.
Dáng người cao lớn.
Ánh mắt dịu dàng.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi.
Khóe môi anh khẽ cong lên.
Giống như trên thế giới này.
Chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi bỗng nhớ tới ngày cưới đầu tiên của mình.
Khi ấy.
Tôi mang theo tất cả kỳ vọng.
Mang theo tất cả tình yêu.
Bước vào cuộc hôn nhân với Lục Trầm Uyên.
Nhưng rồi nhận lại sự phản bội.
Tôi từng nghĩ.
Mình sẽ không bao giờ dám tin thêm ai nữa.
Nhưng hóa ra.
Trên đời này vẫn có người.
Dùng sự chân thành để chữa lành những vết thương của người khác.
Tần Mặc bước tới.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Tôi nhìn anh.
Khẽ cười.
“Nghĩ rằng mình rất may mắn.”
Ánh mắt anh lập tức dịu xuống.
“Không.”
“Người may mắn là anh.”
Lễ cưới diễn ra rất đơn giản.
Không có lời thề dài dòng.
Không có những câu chuyện cảm động được chuẩn bị sẵn.
Chỉ có những tiếng cười thật lòng.
Những ánh mắt chúc phúc chân thành.
Và một gia đình nhỏ đang dần trở nên trọn vẹn.
Sau khi nghi thức kết thúc.
Mọi người chuyển sang dùng tiệc.
Giai Giai chạy tới chạy lui.
Giống như một chú chim nhỏ vui vẻ.
Bỗng nhiên.
Con bé kéo tay Tần Mặc.
“Ba.”
Toàn bộ khán phòng yên lặng trong giây lát.
Ngay cả tôi cũng ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên.
Con bé gọi như vậy.
Tần Mặc cũng sững lại.
Nhưng rất nhanh.
Anh ngồi xổm xuống.
Nhẹ nhàng đáp:
“Ba đây.”
Giọng nói rất khẽ.
Nhưng đôi mắt đã đỏ lên.
Giai Giai lập tức ôm lấy cổ anh.
Cười tít mắt.
“Con có ba rồi.”
Khoảnh khắc ấy.
Tôi quay mặt đi.
Nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Những tổn thương.
Những đau khổ.
Những đêm mất ngủ.
Dường như đều tan biến hết.
Đúng lúc ấy.
Nhân viên phục vụ mang món chính lên.
Một nồi canh gà nóng hổi.
Tần Mặc cầm thìa.
Tự tay múc cho tôi một bát.
Lại múc cho Giai Giai một bát khác.
Sau đó.
Anh gắp chiếc đùi gà lớn nhất vào bát con bé.
Gắp chiếc đùi còn lại vào bát tôi.
“Mau ăn đi.”
Giai Giai nhìn chiếc đùi gà.
Đột nhiên bật cười.
Tôi cũng cười.
Bởi vì chúng tôi cùng nhớ tới một chuyện.
Một chuyện rất lâu trước đây.
Ngày đó.
Hai mẹ con chỉ được ăn lòng gà.
Còn bây giờ.
Chúng tôi được ăn phần ngon nhất.
Tần Mặc nhìn hai mẹ con.
Khó hiểu hỏi:
“Sao lại cười?”
Giai Giai lập tức ôm lấy cánh tay anh.
“Ba.”
“Ba có biết không?”
“Hồi trước con chưa từng được ăn đùi gà đâu.”
Nụ cười trên mặt Tần Mặc chậm rãi biến mất.
Anh nhìn con bé.
Rồi lại nhìn tôi.
Trong mắt tràn đầy đau lòng.
Một lúc sau.
Anh mới nhẹ giọng nói:
“Từ nay về sau.”
“Người nhà mình sẽ luôn ăn phần ngon nhất.”
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng thấy mắt mình cay xè.
Người nhà mình.
Bốn chữ đơn giản.
Nhưng lại là điều tôi mong mỏi nhất suốt bao năm qua.
Tiệc cưới kết thúc.
Khách khứa lần lượt ra về.
Tôi đứng trên ban công khách sạn.
Gió chiều nhẹ nhàng thổi qua.
Bỗng nhiên.
Tôi nhìn thấy một bóng người ở phía xa.
Lục Trầm Uyên.
Anh ta đứng dưới tán cây.
Lặng lẽ nhìn về phía này.
Không tiến lại gần.
Cũng không quấy rầy.
Chỉ đứng đó thật lâu.
Có lẽ anh ta đã đến từ rất sớm.
Cũng có lẽ đã chứng kiến toàn bộ lễ cưới.
Nhưng lần này.
Trong lòng tôi không còn oán hận.
Không còn đau đớn.
Cũng không còn tiếc nuối.
Bởi vì tôi đã bước ra khỏi quá khứ.
Mà anh.
Vẫn mãi mắc kẹt ở đó.
Tôi khẽ thu hồi ánh mắt.
Quay người.
Tần Mặc đang đứng sau lưng.
Giai Giai cũng ở đó.
Một người nắm tay trái.
Một người nắm tay phải.
Ánh nắng cuối ngày rơi xuống.
Ấm áp đến lạ.
Tôi bỗng nhớ tới ngày phát hiện bí mật từ túi lòng gà.
Nếu không có ngày hôm ấy.
Có lẽ tôi sẽ mãi sống trong hạnh phúc giả tạo.
Cũng sẽ không bao giờ biết.
Thì ra trên đời này.
Tình yêu thật sự không phải là lời nói ngọt ngào.
Mà là người luôn để phần ngon nhất cho bạn.
Tôi siết chặt tay hai người bên cạnh.
Mỉm cười bước về phía ánh sáng.
Lần này.
Tôi không cần phải ăn phần người khác bỏ lại nữa.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)