Ngay cả đầu ngón tay cũng tê cứng.
“Mẹ…”
“Mẹ vừa nói gì?”
Nước mắt mẹ tôi lập tức rơi xuống.
Bà nghẹn ngào.
“Con mới hai mươi hai tuổi.”
“Nếu không còn đứa bé này…”
“Con vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu.”
Tôi vô thức ôm lấy bụng mình.
Cả người lùi về phía sau.
Khoảng cách giữa chúng tôi dường như cũng bị kéo xa thêm.
“Mẹ cũng muốn hại nó sao?”
Mẹ tôi vừa khóc vừa lắc đầu.
“Không phải.”
“Mẹ đang cứu con.”
Tôi nhìn bà thật lâu.
Lâu đến mức trái tim dần lạnh đi.
Gương mặt quen thuộc đã đồng hành cùng tôi hơn hai mươi năm.
Không hiểu vì sao giờ phút này lại trở nên xa lạ đến vậy.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
Cạch.
Cửa phòng được đẩy ra.
Mạc Đình Trăn bước vào.
Trên tay anh là một tập tài liệu.
Ánh mắt lạnh nhạt dừng trên người mẹ tôi.
“Phu nhân Nguyễn.”
“Chuyến bay bà đã sắp xếp, tôi cho người hủy rồi.”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch.
Mạc Đình Trăn tiếp tục đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Lịch hẹn tại bệnh viện phụ sản.”
“Tôi cũng đã hủy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ.
Môi bà khẽ động.
Nhưng cuối cùng lại chẳng thể nói ra lời nào.
Ngực tôi nghẹn cứng.
Khó chịu đến mức gần như không thở nổi.
Thì ra những dòng bình luận không hề nói dối.
Mạc Đình Trăn bước tới bên giường.
Anh kéo lại chăn cho tôi.
Động tác vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.
“Nguyễn Ninh.”
“Qua đây.”
Tôi không nhúc nhích.
Nước mắt rơi quá nhiều.
Tôi không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng chật vật này.
Nhưng anh lại trực tiếp ngồi xuống mép giường.
Sau đó đưa tay kéo tôi vào lòng.
“Muốn khóc thì khóc đi.”
Nghe thấy câu nói ấy.
Mọi cảm xúc cố gắng kìm nén bấy lâu lập tức sụp đổ.
Tôi túm chặt lấy áo sơ mi trước ngực anh.
Khóc đến mức gần như không thở nổi.
“Bà ấy không cần con của tôi…”
“Bà ấy cũng không cần tôi nữa…”
Bàn tay lớn của anh đặt sau lưng tôi.
Nhẹ nhàng vỗ từng cái.
Kiên nhẫn dỗ dành.
Một lúc lâu sau.
Tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên trên đỉnh đầu.
“Tôi cần.”
Chỉ hai chữ đơn giản.
Lại khiến nước mắt tôi càng rơi dữ dội hơn.
Mẹ tôi đứng bên cạnh.
Sắc mặt trắng đến đáng sợ.
Bà theo bản năng muốn tiến lại gần.
Muốn chạm vào tôi.
Thế nhưng Mạc Đình Trăn đã giơ tay ngăn lại.
“Bây giờ cô ấy không muốn gặp bà.”
Bước chân mẹ tôi khựng lại.
Bà đứng yên vài giây.
Sau đó lảo đảo xoay người rời đi.
Cánh cửa khép lại.
Trong phòng chỉ còn lại sự yên tĩnh.
Khóc đến kiệt sức.
Tôi dần dần dựa vào lòng Mạc Đình Trăn.
Giọng nói khàn đặc.
“Mạc Đình Trăn.”
“Ừ.”
“Ngày mai tôi đi đăng ký kết hôn với anh.”
Cơ thể anh rõ ràng khựng lại.
Tôi ngẩng đầu.
Bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm ấy.
“Anh mà dám hối hận.”
“Tôi sẽ mang con gả cho người khác.”
Ánh mắt Mạc Đình Trăn lập tức tối xuống.
Mang theo sự nguy hiểm quen thuộc.
“Cô dám?”
Tôi còn chưa kịp phản bác.
Điện thoại trên tủ đầu giường bỗng sáng lên.
Là tin nhắn của Cố Cảnh Tồn.
【Ninh Ninh, Dụ Bạch xảy ra chuyện rồi.】
【Cô ấy nói chính em đã đẩy cô ấy ngã xuống cầu thang.】
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn.
Tin nhắn thứ hai đã hiện lên.
【Cảnh sát đang ở dưới lầu.】
Không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại.
8
Khi cảnh sát đến, Dụ Bạch đã được đưa vào bệnh viện.
Cô ta lăn từ cầu thang bên hông Mạc thị xuống, trán khâu năm mũi.
Trong camera giám sát, tôi và cô ta trước sau bước vào cầu thang.
Nhưng tôi căn bản không chạm vào cô ta.
Lúc đó tôi chỉ muốn hỏi cô ta rõ chuyện cốc sữa.
Cô ta đứng trên bậc thang, bỗng tự ngã về phía sau.
Trước khi ngã xuống, cô ta còn túm lấy tay áo tôi, nhẹ giọng nói:
“Cô Nguyễn, cô không thắng được cốt truyện đâu.”
Tôi sợ đến ngây người tại chỗ.
Bây giờ tất cả mọi người đều nói tôi đẩy cô ta.
Cố Cảnh Tồn cũng đến.
Anh ta đứng sau cảnh sát, ánh mắt nhìn tôi rất phức tạp.
“Ninh Ninh, Dụ Bạch bị thương rất nặng.”
Tôi cười lạnh.
“Thì sao?”
“Em đi xin lỗi đi, chuyện này vẫn có thể đè xuống.”
Chaporia
Bình Luận (0)