Khoảnh khắc ấy.
Tôi mới thật sự nhận ra.
Người đàn ông trước mặt chưa bao giờ là một vị Phật thanh tâm quả dục như lời đồn.
Lớp vỏ bình tĩnh kia chỉ là sự kiềm chế.
Ẩn sâu bên trong là sự tàn nhẫn và hung hãn khiến người khác phải sợ hãi.
Tim tôi đập loạn.
Vừa cảm động.
Lại vừa có chút sợ.
“Mạc Đình Trăn…”
Nghe thấy giọng tôi.
Động tác của anh lập tức khựng lại.
Anh quay đầu nhìn sang.
Tôi cắn môi.
Khẽ nói:
“Tôi đau bụng.”
Gần như ngay lập tức.
Anh buông tay.
Không thèm nhìn chú hai Mạc thêm lần nào nữa.
Anh xoay người, bước nhanh tới bên cạnh tôi.
Sau đó cúi xuống bế tôi lên.
Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi.
Cố Cảnh Tồn theo bản năng muốn bước tới.
Thế nhưng vừa nhấc chân lên.
Đã bị ánh mắt của Mạc Đình Trăn chặn lại.
“Cút.”
Chỉ một chữ.
Lại khiến cả căn phòng im bặt.
Bác sĩ rất nhanh đã chạy tới.
Sau khi kiểm tra cẩn thận một lượt.
Ông mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không có vấn đề lớn.”
“Chỉ là bị kinh sợ quá mức.”
“Thai nhi hiện tại vẫn khá ổn định.”
Nghe vậy.
Tảng đá trong lòng mọi người mới rơi xuống.
Tôi nằm trên giường.
Không hiểu vì sao nước mắt cứ thế chảy ra.
Lau thế nào cũng không hết.
Mạc Đình Trăn ngồi bên mép giường.
Im lặng lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi.
Động tác rất nhẹ.
Rất kiên nhẫn.
Càng được dỗ dành.
Tôi càng cảm thấy tủi thân.
“Tôi chỉ mang thai thôi mà…”
“Vì sao ai cũng muốn hại tôi như thế?”
Đầu ngón tay anh khẽ khựng lại.
Một lúc sau mới thấp giọng đáp:
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Tôi sụt sịt.
“Anh đảm bảo thì có tác dụng gì?”
“Nhà họ Mạc đông như kiến.”
“Ngày nào cũng có người muốn tính kế tôi.”
Mạc Đình Trăn cúi đầu nhìn tôi.
Ánh mắt sâu đến mức khiến người ta không nhìn thấu.
Một lúc lâu sau.
Anh mới lên tiếng:
“Ngày mai đi đăng ký kết hôn.”
Tôi sững người.
“Hả?”
“Sau khi trở thành bà Mạc.”
“Trước khi muốn động vào cô, rất nhiều người sẽ phải suy nghĩ lại.
”
Tôi chớp chớp mắt.
Mất vài giây mới tiêu hóa hết câu nói ấy.
“Anh…”
“Đây là đang cầu hôn tôi sao?”
Mạc Đình Trăn im lặng.
Hiếm khi thấy anh lộ vẻ không được tự nhiên như vậy.
Qua một lúc.
Anh mới thấp giọng nói:
“Cứ xem là vậy.”
Tôi tức đến bật cười.
Tiện tay ôm chiếc gối bên cạnh ném thẳng vào người anh.
“Nhẫn đâu?”
“Hoa đâu?”
“Quỳ xuống đâu?”
Chiếc gối đập vào người anh.
Anh không né.
Ngược lại còn thuận tay giữ lấy cổ tay tôi.
Giọng nói trầm thấp hơn vài phần.
“Đăng ký trước.”
“Sau này tôi bù cho cô.”
Tôi còn đang định nhân cơ hội này làm giá thêm một chút.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói của mẹ tôi.
“Ninh Ninh.”
“Mẹ muốn nói chuyện riêng với con.”
Tôi theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa.
Cùng lúc đó.
Những dòng bình luận lại chậm rãi hiện lên trước mắt.
【Đừng đi.】
【Nhà họ Nguyễn muốn đưa cô ấy ra nước ngoài.】
7
Khi mẹ tôi bước vào phòng, đôi mắt bà vẫn còn hoe đỏ.
Bà ngồi xuống bên giường, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi như lúc tôi còn nhỏ.
“Ninh Ninh.”
“Vừa rồi mẹ sợ đến chết khiếp.”
Sống mũi tôi lập tức cay xè.
Từ bé đến lớn, chỉ cần tôi bị trầy một vết nhỏ trên tay, bà cũng có thể đau lòng suốt cả ngày.
Nhưng câu nói tiếp theo lại khiến cả người tôi lạnh ngắt.
“Đi theo mẹ về nhà đi.”
Tôi gần như lập tức lắc đầu.
Bà vội vàng nắm lấy tay tôi.
“Nhà họ Mạc quá phức tạp.”
“Hôm nay là ly sữa đó.”
“Ngày mai có thể là tai nạn xe.”
“Con ở bên cạnh Mạc Đình Trăn sẽ rất nguy hiểm.”
Tôi chậm rãi rút tay mình ra.
“Vậy con càng không thể đi.”
Bà ngẩn người.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Con đi rồi.”
“Đứa bé phải làm sao?”
Ánh mắt mẹ tôi khẽ dao động.
Bà không dám nhìn tôi nữa.
Một lúc sau mới thấp giọng nói:
“Đứa bé… có thể bỏ.”
Tôi chết lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi gần như không tin nổi vào tai mình.
Điều hòa trong phòng vẫn đang hoạt động.
Thế nhưng tôi lại cảm thấy lạnh đến tận xương tủy.
Chaporia
Bình Luận (0)