Tóc chải gọn gàng.

Khí chất sắc bén.

Ánh mắt vừa xuất hiện đã lập tức quét thẳng về phía bụng tôi.

Mang theo sự dò xét không hề che giấu.

Tôi vô thức siết chặt tay Mạc Đình Trăn.

Người đàn ông trung niên mỉm cười.

Nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt.

“Đình Trăn.”

“Chuyện lớn như vậy…”

“Sao không báo cho chú hai biết sớm hơn?”

Ánh mắt Mạc Đình Trăn lập tức lạnh đi vài phần.

“Ông là cái thá gì?”

Sắc mặt chú hai Mạc thoáng chốc sa sầm.

“Huyết mạch nhà họ Mạc tuyệt đối không thể lưu lạc bên ngoài.”

Ông ta đưa mắt nhìn tôi, giọng điệu đầy tính áp đặt.

“Người phụ nữ này bắt buộc phải chuyển vào nhà cũ.”

Nghe vậy, sắc mặt bố mẹ tôi càng thêm khó coi.

Cố Cảnh Tồn bước lên phía trước một bước.

“Đứa bé có phải người của nhà họ Mạc hay không, hiện giờ vẫn chưa có kết luận.”

Chú hai Mạc bật cười nhạt.

“Vậy thì làm xét nghiệm.”

Tôi vô thức nép sát vào người Mạc Đình Trăn.

Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt dừng trên bụng tôi.

Giống như đang nhìn một món bảo vật vô giá.

Cũng giống như đang nhìn một miếng thịt béo bở.

Đúng lúc ấy, Mạc Đình Trăn đột ngột kéo mạnh cánh cửa, mở rộng hoàn toàn.

“Muốn nói chuyện thì vào phòng khách.”

Bàn tay anh siết chặt lấy tay tôi.

Giọng nói hạ thấp đến mức chỉ mình tôi nghe thấy.

“Đừng sợ.”

Thế nhưng vừa ngồi xuống sofa, người giúp việc đã bưng tới một ly sữa nóng.

Ngay khoảnh khắc ly sữa được đặt trước mặt tôi, những dòng bình luận lập tức nhuộm đỏ cả tầm nhìn.

【Đừng uống.】

【Bên trong có thứ gì đó.】

6

Tôi nhìn chằm chằm ly sữa trước mặt, cảm giác lạnh buốt len dọc sống lưng.

Người giúp việc nhẹ nhàng đặt ly xuống bàn.

“Cô Nguyễn, uống khi còn nóng sẽ tốt hơn ạ.”

Tôi ngước mắt nhìn cô ta.

Cô ta vẫn cúi đầu, trông có vẻ bình tĩnh.

Nhưng những ngón tay đặt bên hông lại đang run nhè nhẹ.

Ở phía đối diện, chú hai Mạc chậm rãi nhấp một ngụm trà.

“Phụ nữ mang thai là quý nhất.”

“Chuyện ăn uống càng phải cẩn thận.”

Tôi mỉm cười.

Sau đó bưng ly sữa lên, đưa về phía ông ta.

“Chú hai quan tâm cháu như vậy.”

“Hay là chú uống giúp cháu một ngụm trước nhé?”

Nụ cười trên mặt chú hai Mạc lập tức cứng lại.

Ông ta lạnh giọng quát:

“Hồ đồ!”

Tôi buông tay.

Choang!

Chiếc ly rơi xuống thảm.

Sữa nóng lập tức loang ra thành một mảng trắng đục.

Người giúp việc đột ngột quỳ sụp xuống đất.

“Cô Nguyễn!”

“Tôi không cố ý!”

Mạc Đình Trăn đưa mắt nhìn vệ sĩ.

“Đi điều tra.”

Chú hai Mạc lập tức đập mạnh tay xuống bàn.

“Bốp!”

“Mạc Đình Trăn!”

“Cậu có ý gì?”

Mạc Đình Trăn vẫn không biểu lộ cảm xúc.

Giọng nói lạnh đến thấu xương.

“Trong địa bàn của tôi.”

“Chưa đến lượt ông đưa người vào.”

Người giúp việc nhanh chóng bị dẫn đi.

Không khí trong phòng khách trở nên nặng nề đến đáng sợ.

Mười phút sau.

Vệ sĩ quay lại.

Trên tay là bản báo cáo xét nghiệm vừa được gửi tới.

“Trong sữa có chứa thành phần hoạt huyết liều nhẹ.”

“Phụ nữ ở giai đoạn đầu thai kỳ nếu sử dụng sẽ có nguy cơ ra m//áu.”

Cả căn phòng lặng ngắt.

Mẹ tôi lập tức che miệng.

Nước mắt rơi xuống gần như ngay tức khắc.

Sắc mặt bố tôi cũng âm trầm đến đáng sợ.

Ngay cả Cố Cảnh Tồn cũng siết chặt nắm tay.

Chỉ có chú hai Mạc vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

“Tôi không biết chuyện này.”

“Có lẽ chỉ là hiểu lầm…”

Ông ta còn chưa nói hết câu.

Mạc Đình Trăn đã đứng bật dậy.

Rầm!

Chiếc bàn trà trước mặt bị anh đá lật.

Tiếng động vang lên khiến tất cả mọi người giật mình.

Không ai ngờ người đàn ông luôn lạnh lùng, lý trí ấy lại đột nhiên nổi giận.

Trong nháy mắt.

Anh đã túm lấy cổ áo chú hai Mạc.

Mạnh mẽ ép người vào tường.

“Ông thử động vào cô ấy thêm lần nữa xem.”

Gương mặt chú hai Mạc đỏ bừng vì nghẹt thở.

“Khụ…”

“Mạc Đình Trăn…”

“Cậu vì một người phụ nữ mà dám ra tay với trưởng bối?”

Ánh mắt Mạc Đình Trăn lạnh lẽo đến đáng sợ.

Giống như dã thú bị chạm vào điểm yếu.

“Ông nên cảm thấy may mắn.”

“Vì cô ấy chưa uống.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...