Ba tiếng sau.
Bản báo cáo khẩn được gửi tới.
Bác sĩ mở kết quả ngay trước mặt tất cả mọi người.
“Đã xác nhận.”
“Anh Mạc và em bé có quan hệ cha con.”
Khoảnh khắc ấy.
Lão phu nhân Mạc bật khóc tại chỗ.
Tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng được nhấc xuống.
Nước mắt bất giác rơi theo.
Ngay lúc ấy.
Mạc Đình Trăn bước tới trước giường bệnh.
Rồi bất ngờ quỳ một gối xuống.
Cả phòng lập tức sững sờ.
Ngay cả tôi cũng ngây người.
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn.
Tinh xảo hơn chiếc nhẫn trơn ngày trước không biết bao nhiêu lần.
“Nguyễn Ninh.”
“Giấy đăng ký kết hôn vẫn chưa kịp làm.”
“Lời cầu hôn cũng đến quá muộn.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt đỏ lên rõ rệt.
“Nhưng đời này.”
“Tôi chỉ muốn có một mình cô.”
“Cô có muốn tôi không?”
Sống mũi tôi cay xè.
Nhưng vẫn cố ý hỏi:
“Tiền của anh đưa tôi quản không?”
“Đưa.”
“Con theo họ tôi thì sao?”
Lão phu nhân Mạc lập tức hít ngược một hơi.
Nhưng Mạc Đình Trăn vẫn không hề do dự.
“Theo họ cô.”
“Sau này anh phải nghe lời tôi?”
“Nghe.”
Tôi cuối cùng cũng bật cười.
Sau đó đưa tay ra.
“Vậy tôi miễn cưỡng nhận anh vậy.”
Chiếc nhẫn chậm rãi được đeo vào ngón áp út.
Những dòng bình luận lập tức nổ tung.
【Phản diện điên thật rồi!】
【Người thừa kế nhà họ Mạc mang họ mẹ mà anh ấy cũng đồng ý!】
【Ai còn phân biệt được nữ phụ pháo hôi với nữ chính nữa đây?】
【Tuyến thế giới sắp sụp đổ rồi!】
Đúng lúc ấy.
Dụ Bạch bị cảnh sát áp giải đi bỗng quay đầu lại.
Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt quỷ dị đến đáng sợ.
“Nguyễn Ninh.”
“Đừng đắc ý quá sớm.”
“Cốt truyện sẽ không bỏ qua cho cô đâu.”
Vừa dứt lời.
Đèn trong phòng bệnh đột nhiên chập chờn.
Đứa bé trong nôi bất ngờ bật khóc.
“Oa——”
Những dòng bình luận trước mắt tôi đồng loạt chuyển sang màu đỏ như m//áu.
【Tuyến chia ly ba năm khởi động.】
【Nguyễn Ninh bắt buộc phải rời xa Mạc Đình Trăn.
】
14
Tuyến chia ly ba năm cuối cùng vẫn không thể khởi động.
Bởi ngay trong ngày hôm đó, Mạc Đình Trăn đã đưa tôi cùng con trai về nhà cũ họ Mạc.
Từ trong ra ngoài, biệt viện được canh phòng nghiêm ngặt.
Vệ sĩ đứng thành từng lớp, gần như không để lọt bất kỳ sơ hở nào.
Lão phu nhân Mạc càng khoa trương hơn.
Bà trực tiếp ngồi canh trước phòng em bé.
Bất kể là ai muốn vào, đều phải qua ba lần kiểm tra mới được phép tiếp cận.
Phía nhà họ Nguyễn cũng không yên tĩnh.
Mẹ tôi gần như ngày nào cũng mang canh tới.
Bà ngồi bên giường tôi rất lâu.
Nói không được mấy câu lại lén quay mặt đi lau nước mắt.
Tôi không đuổi bà.
Nhưng cũng chưa thể lập tức tha thứ.
Có những tổn thương không phải chỉ bằng vài câu xin lỗi là có thể xóa bỏ.
Có lần bà tự tay đan cho cháu một chiếc mũ len nhỏ.
Đường kim mũi chỉ xiêu vẹo.
Xấu đến mức không nỡ nhìn.
Tôi cầm lên chê bai suốt nửa ngày.
Thế nhưng đến cuối cùng, vẫn lặng lẽ đội nó lên đầu con trai.
Mạc Đình Trăn cầm một tập hồ sơ đi vào.
“Người của cục dân chính tới rồi.”
Tôi đang ôm con, nghe vậy liền ngẩng đầu.
“Tôi còn đang ở cữ.”
“Họ đến tận nơi làm thủ tục.”
Tôi nheo mắt nhìn anh.
“Tổng giám đốc Mạc đúng là quyền thế ngút trời.”
Anh thuận tay khoác áo ngoài lên vai tôi.
Giọng điệu bình thản.
“Như vậy mới tiện để cô sai bảo.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Ngày đăng ký kết hôn.
Con trai ngủ rất ngoan.
Tôi mặc một chiếc váy ngủ rộng rãi.
Không trang điểm.
Cũng chẳng làm tóc.
Ngược lại, Mạc Đình Trăn lại ăn mặc cực kỳ chỉnh tề.
Vest được là phẳng không một nếp nhăn.
Cà vạt thắt cẩn thận đến từng chi tiết nhỏ.
Đến lúc chụp ảnh.
Người đàn ông luôn bình tĩnh trước hàng trăm tỷ hợp đồng ấy lại căng thẳng đến mức bả vai cứng đờ.
Tôi lén chọc vào eo anh.
“Cười lên.”
Anh hơi khựng lại.
Sau đó miễn cưỡng cong môi.
Nụ cười cứng nhắc đến mức nhân viên bên cạnh cũng phải nhịn cười.
Khi tấm ảnh hoàn thành.
Tôi nhìn hai người đứng cạnh nhau trên nền đỏ.
Bỗng nhiên có chút thất thần.
Chaporia
Bình Luận (0)