Những dòng bình luận đã im lặng rất lâu.

Mãi đến lúc này mới chậm rãi xuất hiện.

Nhưng lần này không còn là màu đỏ chói mắt nữa.

【Sửa chữa cốt truyện thất bại.】

【Hào quang nữ chính nguyên tác đang bị tách khỏi ký chủ.】

【Danh phận pháo hôi đang được viết lại.】

Vụ án của Dụ Bạch cũng nhanh chóng có kết quả.

Cô ta mua chuộc y tá.

Làm giả camera.

Cố ý hãm hại phụ nữ mang thai.

Nhiều tội danh chồng chất.

Cuối cùng phải trả giá cho tất cả những việc mình đã làm.

Cố Cảnh Tồn từng đến một lần.

Anh đứng ngoài cổng nhà cũ.

Trên tay vẫn cầm chiếc khăn quàng cổ tôi từng đan tặng năm đó.

“Ninh Ninh.”

“Anh muốn gặp em một lần.”

Tôi đứng bên cửa sổ tầng hai nhìn xuống.

Sau lưng là Mạc Đình Trăn đang bế con trai.

Anh cúi đầu hỏi:

“Muốn gặp không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

Mạc Đình Trăn cúi xuống.

Nhẹ nhàng hôn lên đỉnh tóc tôi.

Ngoài cổng.

Cố Cảnh Tồn đứng rất lâu.

Cuối cùng anh đặt chiếc khăn quàng xuống.

Rồi lặng lẽ xoay người rời đi.

Từ đó không quay lại nữa.

Ngày đầy tháng của con trai.

Gần như toàn bộ giới hào môn thủ đô đều có mặt.

Những người từng chế giễu tôi.

Từng nói tôi ngu ngốc.

Từng cười nhạo tôi bám theo Cố Cảnh Tồn không biết xấu hổ.

Từng khẳng định tôi sớm muộn cũng bị bỏ rơi.

Giờ đây đều nâng ly rượu mỉm cười.

Cung kính gọi tôi một tiếng:

“Bà Mạc.”

Lão phu nhân Mạc ôm cháu nội trong lòng.

Miệng cười đến mức không khép lại được.

Còn tôi thì trốn trong phòng nghỉ ăn bánh ngọt.

Đúng lúc ấy.

Mạc Đình Trăn bước vào.

Trên cổ tay áo vest còn dính một vệt sữa nhỏ.

Tôi nhìn chăm chú một lúc.

Sau đó không nhịn được hỏi:

“Anh bị con trai nôn lên người à?”

Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt.

“Ừ.”

Tôi bật cười.

Cười đến mức suýt bị sặc.

Mạc Đình Trăn bước tới.

Đưa tay lau đi chút kem dính nơi khóe môi tôi.

“Buồn cười lắm sao?”

“Rất buồn cười.

Anh không đáp.

Chỉ cúi đầu hôn tôi.

Đúng lúc ấy.

Bên ngoài truyền đến tiếng khóc oe oe của con trai.

Tôi lập tức đẩy anh ra.

“Con trai anh khóc rồi.”

Mạc Đình Trăn vòng tay bế tôi lên.

Giọng nói trầm thấp mang theo ý cười.

“Là con trai của chúng ta.”

Đèn trong đại sảnh tiệc đầy tháng bỗng sáng rực.

Màn hình lớn vốn dùng để phát ảnh của con trai bất ngờ chập chờn.

Ngay sau đó.

Những dòng bình luận quen thuộc lần nữa hiện lên.

【Đây là lần kết nối cuối cùng với tiểu thế giới.】

【Vận mệnh được viết sẵn đã hoàn toàn mất hiệu lực.】

【Nguyễn Ninh, Mạc Đình Trăn, chúc hai người mãi mãi hạnh phúc.】

【99.】

Tôi ngẩng đầu.

Vừa hay bắt gặp ánh mắt Mạc Đình Trăn đang nhìn mình.

Con trai nằm trong lòng khẽ khóc vài tiếng.

Rồi lại bật cười khanh khách.

Bàn tay nhỏ xíu vươn ra.

Nắm lấy ngón tay tôi.

Đúng lúc ấy.

Mạc Đình Trăn bất ngờ quỳ một gối xuống trước mặt tôi.

Khác với lần trước.

Lần này có hoa.

Có nhẫn.

Có đầy đủ người thân, bạn bè chứng kiến.

Anh đặt toàn bộ giấy tờ chuyển nhượng tài sản xuống bên cạnh tôi.

Sau đó ngẩng đầu.

Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim người ta mềm nhũn.

“Nguyễn Ninh.”

“Tôi giao nhà họ Mạc cho em.”

“Tôi cũng giao chính mình cho em.”

“Nếu sau này tôi có nửa điểm không tốt.”

“Em cứ mang theo con và tiền rời đi.”

Hốc mắt tôi bất giác nóng lên.

“Thế còn anh?”

Anh nắm lấy tay tôi.

Cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc nhẫn trên ngón áp út.

“Tôi sẽ đuổi theo em.”

Tôi bật cười.

Sau đó đưa tay cho anh.

“Mạc Đình Trăn.”

“Vậy anh nhớ đấy.”

“Phải đuổi theo tôi cả đời.”

Ngoài khung cửa sổ.

Pháo hoa đồng loạt nở rộ trên bầu trời đêm.

Con trai trong lòng tôi cười khanh khách.

Những dòng bình luận cuối cùng cũng dần trở nên mờ nhạt.

Trước khi hoàn toàn biến mất.

Chúng để lại một câu cuối cùng.

【Lần này, pháo hôi đã trở thành nữ chính của chính mình.】

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...