“Đừng đợi nữa.”
Tôi khóc đến nghẹn giọng.
“Mẹ.”
“Con yêu anh ấy năm năm.”
Mẹ vuốt tóc tôi.
Giọng nói rất nhẹ.
“Nhưng con còn cả một đời.”
Câu nói ấy khiến tôi khóc dữ dội hơn.
Đúng vậy.
Tôi đã dành năm năm cho anh.
Nhưng tôi không thể dành cả đời cho một người không muốn cưới mình.
…
Ba tháng sau.
Mẹ bắt đầu sắp xếp xem mắt.
Lần đầu tiên.
Tôi từ chối.
Lần thứ hai.
Tôi vẫn từ chối.
Đến lần thứ ba.
Mẹ nổi giận.
“Bây giờ con còn muốn đợi ai nữa?”
Tôi im lặng.
Không trả lời được.
Bởi vì chính tôi cũng không biết.
Có lẽ tôi không còn đợi Chu Tầm Nam.
Chỉ là chưa quen với cuộc sống không có anh.
Cuối cùng.
Tôi vẫn bị mẹ kéo đi.
Nhà hàng nằm bên hồ.
Khung cảnh rất đẹp.
Tôi đến muộn mười phút.
Người đàn ông đối diện đã ngồi đợi từ trước.
Áo sơ mi trắng.
Đeo kính.
Khí chất sạch sẽ nhã nhặn.
Không phải kiểu người vừa nhìn đã khiến trái tim rung động.
Nhưng lại khiến người khác cảm thấy an tâm.
“Tôi là Thẩm Hoài.”
Anh đứng dậy kéo ghế cho tôi.
“Tôi biết.”
Tôi ngượng ngùng ngồi xuống.
Suốt buổi ăn.
Anh rất lịch sự.
Không hỏi chuyện riêng tư.
Không dò xét quá khứ.
Chỉ nói về công việc.
Nói về sách.
Nói về du lịch.
Một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh.
Lúc ra về.
Anh chủ động thanh toán.
Sau đó đưa tôi đến bãi đỗ xe.
Tôi nghĩ cuộc gặp đến đây là kết thúc.
Ai ngờ.
Khi tôi chuẩn bị lên xe.
Anh đột nhiên gọi tôi lại.
“Có thể hỏi một câu không?”
Tôi quay đầu.
“Ừ?”
Thẩm Hoài nhìn tôi vài giây.
Ánh mắt rất nghiêm túc.
Không hề mang ý dò xét.
Cũng không có sự tính toán của một buổi xem mắt.
Anh chỉ đơn giản hỏi:
“Cô muốn kết hôn không?”
Tôi ngẩn người.
Hoàn toàn đứng im.
Không hiểu vì sao.
Khoảnh khắc đó.
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
Suốt năm năm yêu Chu Tầm Nam.
Tôi đã nói rất nhiều lần.
Mình muốn kết hôn.
Muốn có gia đình.
Muốn sinh con.
Muốn có tương lai.
Nhưng chưa từng có ai hỏi tôi.
Rằng tôi muốn gì.
Mọi người chỉ nói:
Đợi thêm đi.
Sau này đi.
Từ từ đi.
Chưa đến lúc đâu.
Chỉ có người đàn ông vừa mới gặp lần đầu này.
Nhìn vào mắt tôi.
Rồi hỏi:
“Cô muốn kết hôn không?”
Tôi cúi đầu.
Không dám nhìn anh.
Qua một lúc thật lâu.
Mới khẽ gật đầu.
“Muốn.”
Thẩm Hoài mỉm cười.
Nụ cười rất dịu dàng.
“Trùng hợp thật.”
“Tôi cũng vậy.”
Gió chiều thổi qua mặt hồ.
Nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được.
Nhưng trái tim tôi lại rung lên rất khẽ.
Đó không phải rung động.
Cũng không phải tình yêu.
Mà là lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Tôi cảm thấy.
Có lẽ mình không cần tiếp tục chờ đợi nữa.
Có lẽ.
Cuộc đời vẫn còn một con đường khác.
Một con đường không có Chu Tầm Nam.
5
Sau buổi xem mắt đầu tiên.
Tôi và Thẩm Hoài không liên lạc suốt ba ngày.
Điều đó khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thành thật mà nói.
Lúc ấy tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để bước vào một mối quan hệ mới.
Năm năm yêu Chu Tầm Nam.
Tôi đã tiêu hao quá nhiều sức lực.
Cho nên bây giờ.
Chỉ cần nghĩ đến việc phải làm quen một người khác từ đầu.
Tôi đã thấy mệt.
Nhưng đến ngày thứ tư.
Tôi vừa tan làm thì nhận được tin nhắn.
“Lần trước cô nói thích bánh hạt dẻ.”
“Tôi vừa đi ngang qua một tiệm khá nổi tiếng.”
“Có muốn thử không?”
Tôi nhìn màn hình vài giây.
Rồi bật cười.
Nếu là Chu Tầm Nam.
Tin nhắn sẽ luôn là:
“Ra đây.”
“Đi ăn.”
“Xuống dưới.”
Ngắn gọn.
Trực tiếp.
Mọi việc đều theo nhịp độ của anh.
Còn Thẩm Hoài.
Lại luôn hỏi ý kiến tôi trước.
Tôi trả lời:
“Được.”
Mười phút sau.
Anh xuất hiện dưới công ty.
Trên tay còn cầm một chiếc túi giấy.
Vừa nhìn thấy tôi.
Anh đã đưa sang.
“Còn nóng.”
Tôi mở ra.
Mùi bơ thơm lập tức lan tỏa.
Bên trong là sáu chiếc bánh hạt dẻ nhỏ.
Tôi hơi bất ngờ.
“Làm sao anh biết tôi thích loại này?”
Thẩm Hoài kéo cửa xe cho tôi.
“Bởi lần trước lúc gọi món tráng miệng.”
“Cô nhìn nó lâu nhất.”
Tôi khựng lại.
Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên.
Ngay cả bản thân tôi cũng không nhớ chuyện đó.
Anh lại nhớ.
…
Khoảng thời gian sau đó.
Chúng tôi bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn.
Không có những màn theo đuổi rầm rộ.
Cũng không có hoa tươi hay quà đắt tiền.
Chỉ là những chuyện rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ chẳng phát hiện ra.
Ví dụ như.
Một lần đi ăn cùng nhau.
Tôi vô thức gắp một miếng tôm.
Thẩm Hoài lập tức đưa tay ngăn lại.
“Tôm không được.”
Tôi ngẩn người.
Anh mới giải thích:
“Lần trước cô nói mình dị ứng hải sản.”
Tôi nhìn anh.
Một lúc lâu không nói gì.
Bởi vì ngay cả Chu Tầm Nam.
Người đã ở bên tôi năm năm.
Đôi lúc vẫn quên chuyện đó.
Có lần tôi ăn nhầm cua trong bữa tiệc.
Nửa đêm nổi mẩn đỏ toàn thân.
Phải vào viện truyền nước.
Chaporia
Bình Luận (0)