20px

Sau đó.

Anh chỉ bất đắc dĩ nói:

“Anh quên mất.”

Tôi chưa từng trách anh.

Nhưng cũng chưa từng quên.

Lại có một lần.

Tôi tăng ca đến gần mười một giờ đêm.

Lúc bước ra khỏi công ty.

Mưa rất lớn.

Tôi đang định gọi xe.

Điện thoại bỗng sáng lên.

“Lầu dưới.”

Tôi sững người.

Bước ra ngoài.

Nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.

Thẩm Hoài hạ cửa kính.

“Tôi đoán hôm nay cô sẽ tăng ca.”

Tôi lên xe.

Phát hiện ghế phụ còn đặt một cốc trà nóng.

Trong lòng chợt mềm đi.

Tôi hỏi:

“Anh đợi bao lâu rồi?”

“Khoảng nửa tiếng.”

“Anh có thể về trước mà.”

Anh cười.

“Nửa tiếng không lâu.”

“Để một cô gái về nhà lúc đêm khuya mới lâu.”

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không dám để anh thấy đôi mắt đang hơi cay.

Bởi vì suốt năm năm qua.

Tôi luôn là người đợi.

Đợi Chu Tầm Nam họp xong.

Đợi anh xã giao xong.

Đợi anh chơi bóng xong.

Đợi anh về nhà.

Chưa từng có ai đợi tôi.

Mẹ tôi là người phát hiện sự thay đổi đầu tiên.

Một tối đang ăn cơm.

Bà đột nhiên hỏi:

“Con thích cậu Thẩm rồi à?”

Tôi suýt sặc.

“Không có.”

Mẹ cười.

“Con gái mẹ lớn lên từ bé.”

“Con thích ai, mẹ nhìn là biết.”

Tôi cúi đầu ăn cơm.

Không phản bác.

Bởi vì chính tôi cũng nhận ra.

Mỗi lần nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Hoài.

Khóe môi tôi đều vô thức cong lên.

Nhưng tôi vẫn sợ.

Sợ mình chỉ đang tìm một người thay thế.

Sợ bản thân chưa thật sự buông bỏ.

Sợ cuối cùng lại làm tổn thương người khác.

Cuối tuần.

Thẩm Hoài đưa tôi đến một triển lãm trang sức.

Anh biết tôi là nhà thiết kế.

Cho nên đặc biệt mua vé.

Trên đường về.

Tôi ngồi ở ghế phụ.

Nhìn dòng xe cộ ngoài cửa kính.

Đột nhiên hỏi:

“Anh không để ý sao?”

Thẩm Hoài quay sang.

“Để ý cái gì?”

“Tôi từng yêu người khác năm năm.”

Xe chậm rãi dừng trước đèn đỏ.

Bầu không khí bỗng trở nên yên tĩnh.

Tôi siết chặt dây an toàn.

Chờ câu trả lời.

Thật ra tôi rất muốn biết.

Một người đàn ông sẽ nghĩ thế nào khi biết người phụ nữ trước mặt mình từng yêu người khác sâu đậm đến vậy.

Có ghen không?

Có để ý không?

Có cảm thấy không công bằng không?

Nhưng Thẩm Hoài chỉ nhìn tôi một cái.

Sau đó bật cười.

“Vậy thì sao?”

Tôi ngẩn người.

Anh tiếp tục nói:

“Ai cũng có quá khứ.”

“Trước khi gặp cô.”

“Tôi cũng từng thích người khác.”

Tôi im lặng.

Anh khởi động xe.

Giọng nói rất bình thản.

“Điều quan trọng không phải quá khứ.”

“Mà là hiện tại.”

Đèn xanh sáng lên.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Thẩm Hoài nhìn phía trước.

Khóe môi hơi cong lên.

“Nếu một ngày nào đó.”

“Cô thật sự thích tôi.”

“Vậy là đủ rồi.”

Trái tim tôi bỗng run lên.

Không dữ dội.

Không mãnh liệt.

Mà giống như mặt hồ yên tĩnh bị một viên đá nhỏ rơi xuống.

Gợn lên từng vòng sóng nhẹ.

Tôi quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh.

Dịu dàng.

Ấm áp.

Không chói mắt.

Nhưng lại khiến người ta muốn đến gần.

Lần đầu tiên.

Tôi không còn nhớ tới Chu Tầm Nam khi ở cạnh một người khác.

Cũng là lần đầu tiên.

Tôi nhận ra một sự thật.

Thì ra yêu một người.

Không nhất định phải đau khổ.

Không nhất định phải chờ đợi.

Không nhất định phải dùng hết sức lực để chứng minh bản thân quan trọng.

Có người sẽ khiến bạn luôn bất an.

Có người lại khiến bạn cảm thấy an lòng.

Mà Thẩm Hoài.

Dường như đang từng chút một.

Biến thành ngoại lệ trong cuộc đời tôi.

Khi xe dừng dưới lầu nhà.

Tôi mở cửa bước xuống.

Đi được vài bước.

Lại bất giác quay đầu.

Thẩm Hoài vẫn chưa đi.

Anh hạ cửa kính.

“Còn chuyện gì sao?”

Tôi nhìn anh.

Bỗng bật cười.

Lần này.

Là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.

“Không có gì.”

“Tôi chỉ muốn nói…”

“Cảm ơn anh.”

Ánh mắt Thẩm Hoài hơi ngẩn ra.

Sau đó cũng cười theo.

Đêm hôm ấy.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Tôi ngủ một giấc thật ngon.

Mà trong giấc mơ.

Không còn xuất hiện bóng dáng của Chu Tầm Nam nữa.

6

Sau cuộc gặp ở siêu thị.

Chu Tầm Nam bắt đầu làm một việc mà trước đây anh chưa từng làm.

Tìm hiểu về quá khứ.

Không phải quá khứ của chính mình.

Mà là quá khứ của cô.

Chính xác hơn.

Là những năm tháng anh đã bỏ qua.

Chiều hôm đó.

Anh đứng trước cửa tiệm trang sức của bạn thân cô.

Tấm biển hiệu vẫn giống hệt như ba năm trước.

Chỉ là cửa hàng đã mở rộng thêm một tầng.

Việc kinh doanh rõ ràng rất tốt.

Chu Tầm Nam đẩy cửa bước vào.

Tiếng chuông gió vang lên.

Người đang cúi đầu kiểm tra sổ sách ngẩng lên.

Khi nhìn thấy anh.

Nụ cười trên mặt đối phương lập tức biến mất.

“Là anh?”

Giọng cô lạnh xuống.

Chu Tầm Nam gật đầu.

“Tôi muốn nói chuyện với cô.”

Bạn thân của cô bật cười.

Nụ cười đầy châm chọc.

“Tôi với anh có gì để nói?”

“Tôi muốn biết…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...