7
Trong lớp học.
Vệ Thừa đau khổ bịt tai.
Cố gắng coi giọng tôi đọc từ vựng như Đường Tăng tụng kinh, ngăn hết bên ngoài tai.
Tôi ngậm miệng lại.
Đợi cậu ta bỏ tay xuống khỏi tai mới tiếp tục đọc.
“Học bá, coi như tôi sai rồi, tôi không nên lãng phí thời gian vào chuyện học hành.”
“Cậu làm gì phải cố đỡ đống bùn nhão không trát nổi tường như tôi chứ?”
Tôi chấm bài văn tiếng Anh của cậu ta, chân mày nhíu chặt.
Đầu cũng không ngẩng lên, nói:
“Vì tiền.”
Cậu ta cà lơ phất phơ hỏi:
“Cậu thiếu tiền đến vậy sao?”
Tôi gật đầu, hờ hững đáp:
“Bố mất sớm, mẹ tái giá, bà nội liệt giường và một cô gái tan nát, à không, là tôi.”
“Cho nên tôi rất thiếu tiền.”
Vệ Thừa sững người, thu lại vẻ bất cần đời trên mặt.
Mấp máy môi, rất lâu cũng không nói được lời nào.
Vẻ mặt thay đổi liên tục đầy giằng xé.
Cuối cùng mới đưa một tay đặt lên vai tôi.
Mắt cậu ta hơi đỏ lên:
“Học bá, tôi nhất định sẽ theo cậu học hành tử tế, cố gắng thi đỗ đại học.”
Tôi vừa định vui mừng xoa đầu tiểu tài chủ.
Thì một giọng nói lạnh lẽo trầm thấp vang lên từ phía sau:
“Hai người đang làm gì vậy?”
Tôi ngẩng đầu.
Sắc mặt Bùi Kha trầm xuống, môi mím chặt.
Đôi mắt đen sâu thẳm không mang theo cảm xúc gì.
Tôi và Bùi Kha đã mấy ngày không nói chuyện.
Bây giờ nghe lại giọng anh, thậm chí còn có chút xa lạ.
Trước đây vì cạnh tranh ở mọi nơi, tôi và anh giống như bị buộc chặt vào nhau.
Giờ tôi chủ động lùi bước.
Mới phát hiện chúng tôi cũng chỉ là bạn học có duyên phận rất nhạt.
Vì việc học nặng nề, có khi còn khó gặp mặt một lần.
Tôi dời ánh mắt đi:
“Bạn học giúp đỡ lẫn nhau, có vấn đề gì sao?”
Anh nghiến răng, giọng điệu không mấy thiện chí:
“Giúp đỡ lẫn nhau?”
“Một người thi được 250 điểm như cậu ta, giúp được cậu cái gì?”
“Ê, là 255 điểm.”
Vệ Thừa ngắt lời.
Bùi Kha không nhìn cậu ta, chỉ chăm chăm nhìn tôi:
“Nếu muốn giúp đỡ lẫn nhau, tại sao không tìm tôi? Môn Khoa học tự nhiên của cậu vẫn còn có thể nâng lên, tôi có thể giúp cậu.”
Anh cúi mắt, dè dặt đưa tay lại gần.
Muốn nắm lấy cổ tay tôi.
Giọng nói cũng mềm xuống:
“Nếu cậu còn giận chuyện lần trước tôi lấy ghi chép của cậu, vậy cậu có thể mắng tôi vài câu, đừng không để ý…”
“Tạ Kiều!”
Bạch Chi xuất hiện đúng lúc, cắt ngang lời anh:
“Tôi có một bài Vật lý không biết làm, cậu có thể dạy tôi không?”
Cô ấy cầm bài thi, chớp đôi mắt hạnh tròn xoe, dịu dàng cầu xin.
Bùi Kha nhíu mày, không khách sáo nói:
“Tôi ngồi ngay cạnh cậu, cậu hỏi cô ấy làm gì?”
“Đưa bài đây, tôi dạy cậu, sau này đừng tìm cô ấy nữa.
”
Anh nhìn tôi một cái.
Cuối cùng vẫn rút tay về.
Quay lại chỗ ngồi.
Sắc mặt căng thẳng của Bạch Chi mới dịu đi.
Cô ấy quay đầu nhìn tôi, thần sắc phức tạp.
Do dự rất lâu, cô ấy mới khó xử mở lời:
“Tạ Kiều.”
“Nếu cậu không thích Bùi Kha, vậy có thể tránh xa cậu ấy một chút không? Đừng nói chuyện với cậu ấy nữa.”
Tim tôi đột nhiên thắt lại, lồng ngực tràn ngập cảm giác chua xót.
Tôi đưa tay chạm vào chiếc mũi cay cay, gượng cười nói:
“Được.”
Trên mặt cô ấy hiện lên vẻ nhẹ nhõm như được giải thoát.
Vui vẻ cười với tôi rồi cũng xoay người rời đi.
Vệ Thừa xoa cằm.
Vẻ mặt hóng chuyện nói:
“Sao tôi cứ thấy hai người này hơi kỳ lạ.”
Tôi cúi mắt:
“Khá xứng đôi mà.”
Vệ Thừa nói:
“Tôi thấy không giống.”
Tôi cất bút, đưa quyển tập làm văn cho cậu ta:
“Vậy là mắt cậu có vấn đề.”
“Cho nên mới viết horse thành house.”
“Nhà cậu biết chạy chắc!”
Trong khóe mắt, bóng dáng hai người sóng vai đi xa dần.
Trong lòng tôi hơi chua xót.
Bùi Kha.
Không có sự dây dưa của tôi, anh sẽ thuận lợi có được một cuộc đời tốt đẹp hơn.
Còn tôi, cũng nên đi trên con đường của riêng mình.
8
Bùi Kha đánh nhau với người khác.
Ngay trên con đường tôi phải đi qua để về nhà.
Khi chen vào đám đông, tôi nhìn thấy mặt anh bị thương, nhưng lại hạ gục năm sáu tên côn đồ.
Bạch Chi đứng phía sau Bùi Kha.
Thân hình yếu ớt không ngừng run rẩy.
Trên khuôn mặt sợ hãi vẫn còn vệt nước mắt chưa khô.
Bên cạnh có học sinh cùng trường kinh ngạc thốt lên:
“Anh hùng cứu mỹ nhân, đẹp trai quá!”
“Tôi đã bảo cậu từ lâu rồi, Bùi Kha và Bạch Chi là một đôi, cậu còn không tin. CP tôi chèo là thật đó.”
Tôi vừa định rời khỏi đám đông.
Bạch Chi lại nhanh hơn một bước đi tới, khoác lấy cánh tay tôi.
Đôi mắt cô ấy ngấn nước, đáng thương ngẩng đầu nhìn tôi:
“Tạ Kiều, là đám người đó đẩy tôi trước.”
Tôi cứng họng.
Thật ra cô ấy không nói tôi cũng biết.
Cho nên Bùi Kha mới đánh nhau với bọn họ.
Vốn dĩ họ đã thích nhau.
Sao Bùi Kha có thể chịu được khi cô ấy bị bắt nạt?
Thật ra Bạch Chi không cần coi tôi là tình địch rồi hết lần này đến lần khác khẳng định chủ quyền.
Tôi vừa định kiếm cớ rời đi.
Nhưng cô ấy lại ôm tay tôi chặt hơn.
Thân thể mềm mại áp sát vào cánh tay tôi.
Dùng tay áo lau đi nước mắt vốn đã khô từ lâu, tủi thân nói:
“Tạ Kiều, Bùi Kha đánh nhau dữ như vậy.”
“Sau này sẽ không bạo hành gia đình chứ?”
Chaporia
Bình Luận (0)