9
“Mọi người đang nói gì vậy?”
Bùi Kha đi tới.
Trên mặt vẫn còn những vết bầm tím xanh tím.
Mấy tên côn đồ kia đã bò dậy chạy mất từ lâu.
Trời đã khuya, đám đông cũng nhanh chóng tản đi.
Bạch Chi dịu dàng nói:
“Tôi đang nói, Bùi Kha, cảm ơn cậu hôm nay đã đứng ra giúp tôi.”
Bùi Kha cúi mắt.
Ánh nhìn cực nhanh lướt qua tôi một cái rồi mất tự nhiên chuyển sang nơi khác.
“Nếu không phải vì bọn họ nói Tạ…”
Mặt anh hơi đỏ lên.
“Thôi bỏ đi.”
Ánh mắt lơ đãng rơi lên cánh tay Bạch Chi đang khoác tay tôi.
Đôi mày sắc bén khẽ nhíu lại.
Sau đó mạnh mẽ kéo người ra khỏi bên cạnh tôi.
“Cậu dính sát cô ấy như vậy làm gì?”
Trong lời nói là sự ghét bỏ không hề che giấu.
Giống như vô số chiếc gai nhọn đâm xuống tim tôi, khiến cơn đau lan ra.
Tôi lùi một bước, cách xa họ hơn:
“Tôi về trước đây.”
“Tôi đi cùng cậu.”
Bùi Kha có chút sốt ruột lên tiếng.
Tôi ngẩng mắt, bình tĩnh nhìn anh:
“Không cần đâu, tôi không muốn người khác hiểu lầm.”
Sắc mặt anh trắng đi vài phần.
Rất lâu sau, anh nghiến răng nói:
“Tạ Kiều, có phải cậu yêu sớm rồi không? Với Vệ Thừa.”
Tôi sững người.
Khoảng thời gian này, đúng là tôi và Vệ Thừa khá thân.
Tôi cúi đầu, thu lại ánh mắt, không nhìn anh:
“Không liên quan đến cậu.”
Sau đó xoay người rời đi.
Chỉ còn màn đêm dày đặc bao phủ rồi nuốt chửng bóng lưng cô đơn của anh.
Để lại đôi mắt u buồn mất hết sắc màu dưới ánh trăng mờ tối.
10
Vì tôi cố tình xa cách, quan hệ giữa tôi và Bùi Kha hoàn toàn trở nên lạnh nhạt.
Bên cạnh sân vận động của trường có một cây cổ thụ trăm năm tuổi.
Đến mùa hè, tán cây rộng lớn, cành lá sum suê.
Giống hệt kiếp trước.
Một tuần trước kỳ thi đại học.
Theo truyền thống, chủ nhiệm khối tổ chức cho chúng tôi viết tên trường mục tiêu lên giấy rồi treo lên cành cây.
Tôi nhìn mảnh giấy trắng trên bàn.
Ngòi bút dừng lại rất lâu.
“Cậu định thi vào trường nào?”
Giọng nói hờ hững của Bùi Kha đột nhiên vang lên bên cạnh.
Tôi ngẩng đầu.
Liền nhìn thấy đôi mắt lạnh nhạt của anh mang theo vài phần chăm chú.
Anh dời ánh mắt đi, cười khẩy một tiếng.
Giữa hàng mày ánh mắt là vẻ khinh thường nhàn nhạt:
“Đừng hiểu lầm, tôi chỉ không muốn học cùng một trường với cậu thôi.”
Lựa chọn đặt trước mặt tôi và anh không ngoài Đại học A hoặc Đại học B.
Trên mặt Bùi Kha vẫn là vẻ ngông nghênh coi trời bằng vung.
Chỉ là bàn tay đặt trên mép bàn hơi siết lại, các khớp ngón tay trắng bệch.
Cảnh tượng này chậm rãi chồng lên ký ức xa xôi của kiếp trước.
Kiếp trước, khi tôi viết tên Đại học A lên mảnh giấy, Bùi Kha cũng nói như vậy.
Chỉ là đêm mưa sau kỳ thi đại học đã đánh thức rung động bí mật trong lòng tôi.
Khi đăng ký nguyện vọng, như bị ma xui quỷ khiến, tôi chọn Đại học B.
Nhưng không hiểu vì sao, Bùi Kha lại vào Đại học A.
Lần gặp lại sau đó là khi chúng tôi cách nhau một con phố.
Tôi nhìn thấy Bạch Chi bước xuống từ xe của anh, hai người sóng vai đi bên nhau.
Để rồi sau này, khi anh và tôi thường xuyên gặp nhau trong các cuộc thi tranh biện giữa các trường đại học, cuộc thi Chứng khoán – Thương mại và nhiều giải đấu khác, sự thù địch của anh không hề giảm bớt, còn tôi lại chất thêm hận mới.
Mà Bạch Chi, từ đầu đến cuối đều ở bên cạnh anh.
Cho đến khi tốt nghiệp đại học, cô ấy ra nước ngoài du học.
Tôi mới hoàn toàn thoát khỏi vũng lầy tự ti và gượng gạo này.
Nhưng sau đó đi làm, tôi và Bùi Kha lại vào cùng một ngân hàng đầu tư.
Từ đó về sau, hết lần này đến lần khác, dây dưa không dứt.
Kiếp này, tôi vẫn viết tên Đại học A lên mảnh giấy.
Nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm.
Phải cách xa Bùi Kha.
Càng xa càng tốt.
Chaporia
Bình Luận (0)