11

Buổi chiều sau kỳ thi đại học.

Mây đen dày đặc nặng nề đè xuống thấp, không khí ẩm ướt oi bức, khiến người ta ngột ngạt khó thở.

Tôi từ chối buổi liên hoan tốt nghiệp của lớp, rời khỏi nhóm lớp.

Bùi Kha nhanh chóng gửi tin nhắn:

【?】

Tôi tiện tay chặn anh luôn.

Sau đó bước nhanh về nhà, sợ cơn mưa lớn bất ngờ kéo đến.

Mở cửa ra, bà nội đang ngồi trước tivi phe phẩy quạt mo.

Trước mặt là chiếc vali tôi đã sắp xếp từ tối qua.

Dưới sự phụ đạo gần như bóc lột của tôi, thành tích của Vệ Thừa tăng rất nhanh, đặc biệt là môn tiếng Anh.

Bố mẹ Vệ Thừa cảm kích tôi, chủ động đề nghị đưa bà nội sang Anh chữa trị bệnh cũ ở chân.

Còn phần thưởng dành cho tôi là bất kể Vệ Thừa có đỗ đại học hay không, tôi đều sẽ cùng cậu ấy sang Anh du học với tư cách người giám sát học tập.

Chuyến bay rời đi là tối nay.

Một tia chớp xẹt qua, bầu trời trong khoảnh khắc sáng rực.

Mưa lớn như trút nước.

Căn biệt thự nhỏ nhà Bùi Kha trở nên mờ nhòe trong màn mưa dày đặc.

Cùng với ký ức đêm mưa ở kiếp trước và khuôn mặt không mấy vui vẻ của Bùi Kha khi mới gặp, tất cả dần nhạt đi trong đầu tôi.

Bà nội bỗng giơ quạt chỉ ra ngoài cửa sổ:

“Kiều Kiều, có phải bạn học của cháu không?”

“Nhìn giống Tiểu Kha nhà bên quá, mưa lớn thế này, mau bảo người ta vào ngồi đi.”

Tim tôi chấn động.

Quay đầu lại, xuyên qua lớp kính, vừa khéo đối diện với đôi mắt ướt sũng của Bùi Kha.

Tôi mở cửa.

Anh đã đứng ở ngoài.

Toàn thân ướt đẫm, thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào tôi.

Những ký ức vốn đã mờ nhạt lại lần nữa tràn tới, mãnh liệt va đập vào thần kinh tôi.

Giọng tôi hơi run:

“Anh tới đây làm gì?”

Anh mở miệng, giọng nói khàn đặc như đang đè nén rất nhiều cảm xúc:

“Có phải em sắp đi rồi không?”

“Em định cùng Vệ Thừa sang Anh đúng không?”

Tôi nhíu mày:

“Vệ Thừa nói với anh?”

Ánh mắt anh lạnh xuống:

“Nếu nhà cậu ta còn muốn tiếp tục làm ăn ở Hồ Thị thì cũng không thể quá không nể mặt nhà họ Bùi.”

Bố mẹ Bùi Kha đều làm chính trị ở Hồ Thị, giữ chức vụ rất cao.

Anh vội vàng nói:

“Em cần giúp đỡ, tại sao không tìm anh?”

“Rõ ràng anh…”

Tôi bỗng cảm thấy bất lực.

Giống như lại quay về năm bảy tuổi.

Tôi đứng trước ô cửa kính phủ đầy mạng nhện, cách Bùi Kha rất xa, rất xa.

Hoặc có lẽ là xa tới mức không thể chạm tới.

Bàn tay buông bên người siết chặt thành nắm đấm.

“Liên quan gì tới anh? Bùi Kha, chúng ta thân lắm sao?”

Trong mắt anh hiện lên sự mờ mịt và khó hiểu:

“Nhưng tối qua anh rõ ràng đã mơ thấy chúng ta…”

Tôi cắn môi:

“Bùi Kha, tôi với anh chỉ là bạn học, là đối thủ cạnh tranh, là mối quan hệ sau kỳ thi đại học sẽ ai đi đường nấy, cả đời cũng không gặp lại.”

Với gia thế và năng lực của anh, vốn không nên có kết cục hôn nhân bất hạnh, chết trong tai nạn xe cộ cùng người mình không yêu.

Tôi cũng không muốn cả đời bị giam cầm trong một mối quan hệ đau khổ, một cuộc hôn nhân thất bại.

Sắc mặt Bùi Kha lập tức trắng bệch:

“Tạ Kiều, em ghét anh đến vậy sao?”

Tôi mạnh mẽ ép nghẹn ngào nơi cổ họng xuống, cố nói ra những lời tuyệt tình:

“Đúng, tôi ghét anh, cho nên xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Thiếu niên ngông nghênh bất kham lần đầu đỏ hoe mắt:

“Tạ Kiều, là em chủ động tranh với anh trước, là em làm đảo lộn cuộc sống của anh trước.”

Trong mắt anh là sự điên cuồng tan vỡ, giọng nói trầm thấp đến đáng sợ:

“Bây giờ em nói muốn đá anh sao? Kiếp sau đi!”

Tôi gần như cảm thấy bi thương.

Nhưng Bùi Kha à.

Đây đã là kiếp sau rồi.

12

Trước khi lên máy bay, nhìn cơn mưa lớn bên ngoài, lòng tôi bất an.

Điện thoại rung lên.

Tôi nghe máy.

Giọng nói lo lắng của Bạch Chi vang lên từ đầu dây bên kia:

“Tạ Kiều, Bùi Kha gặp tai nạn xe rồi, cậu có thể tới thăm cậu ấy không?”

Toàn thân tôi cứng đờ, máu như đông lại trong khoảnh khắc.

Nhưng vẫn bình tĩnh hỏi:

“Bị thương nặng không?”

“Bác sĩ nói không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ bị chấn động não nhẹ.”

Nhịp tim tôi dần ổn định lại:

“Xin lỗi, hiện giờ tôi có việc gấp nên không tới được. Nhưng dù sao cũng là bạn học, phiền cậu chuyển lời giúp tôi, chúc cậu ấy bình an mạnh khỏe.”

Bên kia im lặng rất lâu mới hỏi:

“Tạ Kiều, cậu không thể ở lại sao?”

Tôi khẽ thở dài:

“Bạch Chi, chúc hai người cả đời này được hạnh phúc, đừng bỏ lỡ nhau nữa.”

Bên kia dường như Bạch Chi còn muốn nói gì đó.

Nhưng tôi đã cúp máy.

Tôi nên đi tìm cuộc sống thuộc về mình.

Tôi và Bùi Kha, có lẽ cả đời này sẽ không gặp lại nhau nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...