13
Ngoài phòng bệnh của bà nội, Vệ Thừa nhận lấy chiếc túi trong tay tôi, cười nịnh nọt:
“Chị Kiều à, chị dẫn em đi chơi một lần thôi mà, em còn chưa thấy quán bar ở nước ngoài đâu.”
Thẻ ngân hàng của Vệ Thừa đang nằm trong tay tôi.
Chi tiêu của cậu ấy do tôi và bố mẹ cậu ấy cùng giám sát.
Chính là sợ cậu ấy sống xa hoa trụy lạc ở nước ngoài rồi nhiễm thói xấu.
Cậu ấy vừa đưa tay ra, chuẩn bị bóp vai đấm lưng lấy lòng tôi.
Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.
Một cánh tay khỏe mạnh duỗi ra kéo tôi qua.
Giọng nói lạnh lùng kiềm chế vang lên từ trên đỉnh đầu:
“Hay là để tôi đi cùng em?”
“Khả năng giao tiếp tiếng Anh của tôi cũng khá tốt.”
Thế giới bên tai tôi bỗng nhiên im bặt.
Sau khi cứng người vài giây, tôi ngẩng đầu.
Sắc mặt Bùi Kha âm trầm đáng sợ.
Mái tóc trước trán hơi che mắt.
Đôi mắt đen sâu như vực thẳm nhìn chằm chằm Vệ Thừa, mang theo vẻ u ám không phù hợp với tuổi trẻ.
Trên đầu còn quấn băng trắng y tế, khí thế lạnh lẽo đáng sợ.
Vệ Thừa run lên, vội vàng xua tay:
“Không cần đâu, không cần đâu, anh Kha.”
“Đột nhiên em nhớ con mèo nhà em hôm nay sắp đẻ, em về trước nhé.”
Nói xong liền co giò bỏ chạy.
Tôi lùi ra xa Bùi Kha:
“Sao anh lại ở đây?”
Sự lạnh lẽo trên người Bùi Kha lập tức tan biến.
Ánh mắt nhìn tôi mang theo chút lưu luyến và đau buồn khó nhận ra.
Anh tự nhiên nhận lấy túi trái cây trong tay tôi:
“Sao nào, bệnh viện này em mở à?”
Sau đó anh chỉ vào lớp băng trắng trên đầu, nhướng mày:
“Tới khám bệnh không được sao?”
Điều tôi không ngờ là bà nội lại rất thân với Bùi Kha.
Anh vừa gọt táo vừa thỉnh thoảng kể vài chuyện mất mặt của tôi ở trường học, chọc bà cười không ngớt.
Khó khăn lắm mới ra được khỏi phòng bệnh.
Tôi hỏi anh:
“Hai người quen nhau thế nào vậy?”
Anh nhướng mày, cười như không cười:
“Lúc em nghỉ hè vẫn cắm đầu học hành để giành hạng nhất, đều là tôi thay em hiếu kính bà nội đấy.”
Tôi nhíu mày:
“Sao tôi không biết? Bà nội chưa từng nói với tôi.”
“Là tôi không cho bà nói, không muốn để em biết.”
Trái tim tôi bỗng siết lại.
“Vậy sao bây giờ lại không giấu nữa?”
Ánh mắt anh dừng trên người tôi, như đang chìm vào hồi ức nào đó.
Rất lâu sau, anh mới khẽ cười:
“Vì bây giờ, tôi muốn em biết rồi.”
14
Từ sau đó, Bùi Kha bắt đầu thường xuyên xuất hiện bên cạnh tôi.
Ngoài lúc đi kiểm tra sức khỏe, anh gần như muốn dính lấy tôi từng giây từng phút.
Tôi nhìn gương mặt ấy của anh, muốn nói lại thôi.
Chẳng lẽ Bùi Kha…
Thật sự bị va chạm hỏng não rồi sao?
Những lời anh nói trước khi tôi rời đi hôm đó cũng rất khó hiểu.
Bây giờ lại càng giống như biến thành người khác.
Trước đây ở trường, tôi và anh là cặp đối thủ nổi tiếng toàn trường.
Chẳng lẽ…
Anh muốn trả thù tôi?
Tôi đột nhiên nhớ tới năm tám tuổi, trong một cuộc thi hùng biện tiếng Anh của thành phố.
Bùi Kha đạt giải nhì.
Đài truyền hình tới phỏng vấn anh.
Khi đó tôi còn chưa từng nghe câu nói nổi tiếng “Bố tôi là…”
Cũng chưa hiểu thế nào gọi là “vì chén giấm mà gói cả nồi sủi cảo”.
Chỉ cảm thấy bất công trong lòng nên cầm giấy chứng nhận giải nhất, vô tình đi ngang qua ống kính đang phát sóng trực tiếp:
“Xì, giải nhì thì có gì đáng tự hào chứ? Không biết vừa rồi là ai thua cuộc thi còn đứng đó khóc nhè nữa.”
Tôi giẫm nát lòng tự trọng của anh trước mặt tất cả mọi người.
Bùi Kha khi ấy vẫn còn là một cậu bé đáng yêu, tức đến đỏ mắt.
Dùng giọng nói non nớt nghẹn ngào uy hiếp tôi:
“Tạ Kiều, cậu đợi đó!”
Tôi và Bùi Kha cứ như vậy, tranh đấu suốt nửa đời đầu ở ngôi tiểu học tốt nhất, trung học cơ sở tốt nhất và trung học phổ thông tốt nhất Hồ Thị.
Sau đó lại dây dưa nửa đời ngắn ngủi còn lại tại trường đại học hàng đầu cả nước và ngân hàng đầu tư khó vào nhất.
Tôi nghĩ thông rồi.
Chắc chắn anh ôm hận quá lâu, không chịu nổi việc tôi phủi mông bỏ đi.
Cho nên mới giống như ma quỷ bám chặt bên cạnh tôi để chọc tức tôi!
Cuối cùng, tới lần thứ mười sáu tôi “tình cờ gặp” Bùi Kha đang đứng giãn cơ trước cửa phòng bệnh, tôi không nhịn được nữa, gượng cười nói:
“Bùi Kha, Bạch Chi không tới chăm sóc anh sao? Cô ấy vẫn còn ở trong nước à?”
“Hay là đón cô ấy qua đây, cũng tiện chăm sóc anh.”
Tôi cố dùng Bạch Chi để đánh thức lý trí đang bị lòng trả thù chiếm giữ của anh.
Nhưng không biết từ nào đã kích thích anh.
Bùi Kha sốt ruột tới mức giọng nói cũng cao hơn vài phần:
“Em nhắc cô ta làm gì?”
Không biết có phải ảo giác của tôi hay không.
Mỗi lần liên quan tới chuyện của Bạch Chi, Bùi Kha đều mất bình tĩnh.
Tôi đâu phải nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết, lúc nào cũng muốn hãm hại đóa bạch liên hoa.
Có cần đề phòng tôi đến thế không?
Tôi thấy trong lòng khó chịu.
Sự chua xót nhàn nhạt lan tràn từ đáy lòng.
Bùi Kha vẫn nhíu chặt mày:
“Sau này em đừng nhắc tới cô ta nữa.”
Tôi nhàn nhạt đáp:
“Ừ.”
Anh vẫn không yên tâm, sốt ruột đi qua đi lại:
“Không phải, phải là đừng nghĩ tới cô ta nữa.”
“Tôi nói cho em biết, Bạch Chi không phải người tốt đâu. Nhìn thì đơn thuần vô hại, thật ra đều là giả vờ, sau lưng đầy tâm địa xấu xa.”
Bùi Kha nghiến chặt răng:
“Sau này em ít qua lại với cô ta thôi.”
“Không đúng, tốt nhất đừng qua lại nữa.”
Tôi: ???
Anh tiếp tục:
“Còn cả thằng nhóc Vệ Thừa kia nữa, nhìn là biết kiểu người xấu ngầm.”
“Hôm nay dám kéo em tới quán bar, ngày mai sẽ dám dẫn em đi giết người phóng hỏa.”
“Em học giỏi, tiền đồ rộng mở, đừng lêu lổng với cậu ta.”
Tôi bật cười vì tức:
“Thế còn anh?”
Anh ngẩn người.
Sau đó ưỡn thẳng lưng, tự tin ngạo nghễ nói:
“Tôi sao giống bọn họ được?”
“Tôi đẹp trai, học giỏi, sức khỏe tốt, tích cực tiến thủ, tâm lý lành mạnh, trong ngoài như một, năng lực làm việc mạnh, biết kiếm tiền, biết lo cho gia đình.”
Ngay từ lần đầu gặp lại ở Anh, tôi đã cảm thấy Bùi Kha dường như có chút khác trước.
Có lẽ là…
Mặt dày hơn.
“Đứng cạnh em thế nào cũng gọi là trai tài gái sắc, lương duyên trời định, trời sinh một đôi.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua bên tai.
Ngoài cửa kính cuối hành lang, những cành sồi mùa hè xanh biếc đang khẽ lay động.
Tim tôi bỗng lỡ một nhịp.
Bùi Kha lén nhìn tôi một cái.
Sau đó tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Đợi sau này em bước vào xã hội, nhìn thấy đủ loại người kỳ quái, sẽ phát hiện người như tôi cầm đèn lồng cũng khó tìm.”
Mặt anh hơi đỏ lên, cúi người xuống ngang tầm mắt tôi, khóe môi còn mang ý cười:
“Vậy nên… có muốn cân nhắc tôi không?”
Trong đôi mắt trong sáng mang theo ý cười của Bùi Kha, tôi nhìn thấy chính mình đang sững sờ.
Tim đập dữ dội nhanh hơn hẳn.
Nhưng rõ ràng, trong vụ tai nạn xe ở kiếp trước.
Câu cuối cùng anh nói với tôi là:
“Tạ Kiều, kiếp sau vẫn đừng làm vợ chồng nữa.”
Toàn thân như bị dội nước lạnh, lạnh buốt từ trong ra ngoài.
Thế nên tôi buột miệng nói:
“Anh điên rồi à? Thế Bạch Chi thì sao?”
Nụ cười nhàn nhạt trên mặt Bùi Kha cứng lại.
Khóe môi chậm rãi hạ xuống, mím thành một đường thẳng lạnh lùng, nhưng khóe mắt lại hơi đỏ:
“Vệ Thừa? Bạch Chi? Hay là ngoài tôi ra, ai cũng được?”
“Tạ Kiều, em đúng là vô lương tâm.”
“Rõ ràng người ở bên em suốt bao năm nay luôn là tôi.”
“Sao đột nhiên em lại nhìn người khác rồi?”
Chaporia
Bình Luận (0)