17
Mặt trời gay gắt thiêu đốt mảnh đất đầy cỏ dại.
Không biết đã chạy bao lâu.
Cho đến khi phía sau vang lên tiếng kêu đau của Bạch Chi.
Cô ấy bị trẹo chân.
Tôi ngồi xổm xuống:
“Lên đi, tôi cõng cậu.”
Cô ấy sững người, ngơ ngác gọi tên tôi:
“Tạ Kiều.”
Tôi nhíu mày:
“Ít nhất chúng ta phải chạy tới đường lớn, Bùi Kha đã báo cảnh sát rồi, nhìn thấy cảnh sát cậu mới thật sự an toàn.”
“Nhanh lên!”
Dưới sự thúc giục của tôi, cô ấy leo lên lưng tôi.
Bạch Chi nhỏ nhắn, nhưng vẫn tạo áp lực không nhỏ.
Cô ấy lau mồ hôi trên mặt tôi rồi ngoan ngoãn ôm lấy cổ tôi.
“Tạ Kiều.”
Giọng cô ấy rất nhẹ.
Rõ ràng ở ngay bên tai, lại giống như vọng tới từ nơi rất xa.
Để tiết kiệm sức lực, tôi không đáp.
Cô ấy vẫn tự mình nói tiếp:
“Cậu còn nhớ không?”
“Cậu từng nói con gái nhất định phải dũng cảm, càng trong nghịch cảnh càng phải dũng cảm.”
Giọng cô ấy nghẹn lại:
“Xin lỗi, tôi đã không làm được.”
Tôi sững người.
Dòng suy nghĩ bị khẽ khàng khuấy động.
Một bóng hình mơ hồ hiện lên.
Một cô bé mặc váy trắng ôm gấu bông Teddy.
Núp sau hàng rào nhà tôi, vừa khóc vừa lén nhìn về phía xa.
Khi ấy cô bé khóc hỏi tôi:
“Chị ơi, có phải vì em không ngoan nên bố mới không cần em nữa không?”
Đúng vậy.
Có phải vì tôi sinh ra đã khổ nên bố mới qua đời ngoài ý muốn?
Nên mẹ mới bỏ tôi lại rồi chẳng bao giờ quay về nhìn tôi thêm lần nào nữa?
Tôi từng oán trách, từng hận.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Tôi chỉ có thể nói với cô bé:
“Ông ấy không cần em thì em cũng đừng cần ông ấy nữa.”
“Em là con gái, cho nên phải dũng cảm hơn, biết không?”
“Càng trong nghịch cảnh càng phải dũng cảm.”
Chính vì tôi không có gì cả nên mới cố gắng hết sức.
Cố gắng tránh xa những khổ đau ấy, cố gắng hấp thụ từng chút hy vọng để sống.
Hoàn hồn lại, tôi do dự hỏi:
“Cậu là… cô bé năm đó?”
“Cậu vẫn nhớ tôi sao? Thật tốt quá!”
Cô ấy vùi mặt thật sâu vào hõm cổ tôi.
“Tạ Kiều, đi với tôi đi.”
“Bùi Kha không cần cậu, chúng ta cũng không cần anh ấy nữa, được không?”
“Cậu cần tiền, tôi cũng có thể cho cậu.”
“Mẹ tôi để lại cho tôi một khoản tín thác, tôi trưởng thành rồi, cũng nhận được rồi.”
“Đi với tôi đi, tôi xin cậu.”
“Tạ Kiều.”
Vai tôi truyền tới cảm giác ẩm ướt.
Mà chúng tôi cuối cùng cũng tới được bên đường lớn.
Tôi đặt cô ấy xuống.
“Xin lỗi, Bạch Chi.”
“Tôi không thể đi cùng cậu.”
“Tôi phải quay lại.”
Cô ấy đột nhiên nắm lấy tay áo tôi:
“Tạ Kiều!”
Tôi gỡ tay cô ấy ra:
“Đừng lo cho tôi.”
“Tôi chỉ quay lại giúp anh ấy kéo dài thêm chút thời gian.”
“Chờ cảnh sát tới, chúng ta đều sẽ được cứu.”
“Bạch Chi, tôi không thể bỏ Bùi Kha ở đó một mình.”
“Anh ấy sẽ chết.”
Khoảnh khắc anh gõ mật mã Morse, tôi đã biết Bùi Kha cũng sống lại rồi.
Trên đường đi, tôi đã nghĩ rất nhiều.
Dù có chậm hiểu tới đâu, tôi cũng nên nhận ra giữa tôi và Bùi Kha tồn tại quá nhiều hiểu lầm.
Nhưng hiểu lầm chỉ có thể được hóa giải khi còn sống.
Anh đã chết trước mặt tôi một lần.
Tôi không thể trơ mắt nhìn anh chết thêm lần nữa.
18
Khi tôi quay lại nhà kho bỏ hoang.
Vừa đúng lúc nhìn thấy cây gậy trong tay tên bắt cóc giáng xuống chân Bùi Kha.
Khi hắn lần nữa giơ tay lên.
Sợi dây lý trí trong đầu tôi đột nhiên đứt phựt.
Tôi nhặt một khúc gỗ bỏ đi bên cạnh, lao tới chắn trước mặt Bùi Kha.
“Đừng động vào cô ấy!”
Một giọng nữ sắc nhọn vang lên từ phía sau.
Cánh tay đang giơ gậy của tên bắt cóc cứng lại giữa không trung.
“Tiền viện phí cho con gái ông, tôi đã cho người đóng đủ rồi.”
“Ca phẫu thuật sẽ tiến hành vào ngày mai.”
“Anh ấy báo cảnh sát rồi, cảnh sát sắp tới, ông đi đi.”
Tên “bắt cóc” hơi sững người.
Thu lại vẻ hung ác trên mặt.
Sau khi ném cây gậy xuống đất, hắn vội vã chạy khỏi nhà kho.
Tôi nhìn Bạch Chi đang tập tễnh đi tới từ phía xa, tâm trạng phức tạp.
Ánh mắt Bùi Kha trầm xuống:
“Tại sao?”
Bạch Chi cười.
Lạnh lùng nhìn anh.
“Anh hỏi tôi tại sao à?”
“Anh không biết tôi hận anh đến mức nào sao?”
“Anh trai?”
Đồng tử tôi co rút.
Bùi Kha và Bạch Chi là anh em?
Giọng Bạch Chi nhuốm đầy hận ý điên cuồng:
“Con trai của tiểu tam sinh ra lại lớn hơn tôi một tháng.”
“Anh nói có buồn cười không?”
“Anh nói xem tôi có nên hận không?”
“Chính các người khiến mẹ tôi u uất mà chết, khiến gia đình tôi tan nát.”
“Tôi không nên hận sao?”
Cô ấy siết chặt cổ áo Bùi Kha.
Dáng vẻ yếu đuối thường ngày biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại sự lạnh lùng.
Bùi Kha ngẩng đầu.
Đôi mắt đen như vực sâu.
Giọng nói lạnh như băng:
“Anh đã nói với em rồi.”
“Lúc đó mẹ anh hoàn toàn không biết chuyện, bà ấy cũng là người bị hại.”
“Từ khi bà ấy biết đến sự tồn tại của em, cuộc hôn nhân đó đã chỉ còn là vỏ bọc.”
“Vậy biết rồi tại sao không ly hôn? Tại sao không vạch trần tên ngụy quân tử đó?”
Bùi Kha khựng lại.
Yết hầu khẽ động.
Rất lâu sau mới khàn giọng đáp:
“Hôn nhân chính trị không đơn giản như em nghĩ.”
Khóe môi Bạch Chi cong lên vẻ châm biếm:
“Giả dối đến cực điểm!”
Bùi Kha nhịn đau, nhíu chặt mày:
“Bạch Chi, rốt cuộc em muốn làm gì?”
“Chẳng phải chúng ta đã nói rõ từ lâu rồi sao?”
“Những năm qua anh luôn coi em như em gái mà chăm sóc.”
“Giờ em phát điên cái gì vậy?”
Trên mặt Bạch Chi hiện lên nỗi bi thương gần như tuyệt vọng.
Nước mắt lăn dài:
“Bởi vì tôi hận anh!”
“Bùi Kha, dựa vào đâu mà anh sinh ra đã có tất cả?”
“Tại sao thứ gì anh cũng phải cướp của tôi?”
“Anh cướp mất cha tôi, ép chết mẹ tôi.”
“Tại sao đến người tôi thích, anh cũng muốn cướp?”
Bạch Chi như mất hết điểm tựa, ngã quỵ xuống đất.
Giống như một đóa hoa dành dành bị gió thổi tan.
Giọng cô ấy vỡ vụn, khóc không thành tiếng:
“Tại sao anh cướp mất rồi lại không giữ lời hứa bảo vệ tốt cho cô ấy?”
“Anh đã hứa với tôi rồi mà!”
Bạch Chi ngẩng đầu.
Hận ý trong mắt dâng lên tới cực điểm:
“Anh chết thì thôi.”
“Tại sao còn liên lụy tới cô ấy?”
“Tại sao chứ?”
Không khí đột nhiên lặng ngắt.
Sự tức giận trên mặt Bùi Kha đông cứng lại.
Như bị người ta đập nát.
Rồi từng mảnh rơi xuống.
Mùi bụi bặm ẩm thấp bao trùm lấy khứu giác.
Bịt kín cổ họng khiến người ta không thể phát ra âm thanh.
Rất lâu sau tôi mới tìm lại được giọng nói của mình.
Khó khăn mở miệng:
“Bạch Chi.”
Bóng lưng cô ấy đột nhiên cứng đờ.
Vai run nhè nhẹ.
Nhưng không quay đầu.
Tôi chợt nhớ ra.
Dường như cô ấy đã gọi tôi rất nhiều lần.
Tạ Kiều.
Những bóng hình mơ hồ trong ký ức lần lượt trở nên rõ ràng.
Hơn hai mươi năm dài đằng đẵng.
Cô gái luôn ở bên cạnh Bùi Kha.
Thì ra ánh mắt từ đầu tới cuối đều hướng về phía tôi.
Nhưng cho đến khi tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa tới gần, vọng khắp không gian tối tăm trống trải này.
Những cảnh sát cầm súng lần lượt lướt qua bên cạnh tôi.
Cô ấy vẫn không quay đầu lại nhìn tôi thêm một lần nào.
Chaporia
Bình Luận (0)