19

Rời khỏi đồn cảnh sát, tôi quay lại bệnh viện.

Vừa bước vào phòng bệnh, một ánh mắt đã lập tức dừng trên người tôi.

Trong bầu không khí im lặng đến nghẹt thở.

Tôi là người lên tiếng trước:

“Tôi không kiện Bạch Chi.”

Ánh mắt Bùi Kha dè dặt rơi trên mặt tôi.

“Vậy anh cũng không kiện.”

Tôi nhìn vết thương đang rỉ máu của anh:

“Anh là nạn nhân, đó là quyền của anh.”

Bùi Kha lắc đầu.

Hốc mắt hơi đỏ.

Anh giải thích với tôi:

“Người anh đổi lấy là em, không phải Bạch Chi.”

Yết hầu anh khẽ động.

Rất lâu sau mới khàn giọng nói:

“Bởi vì anh thích em.”

“Từ lần đầu tiên nhìn thấy em đã thích rồi.”

“Cho nên mới muốn tặng em loại bánh quy mình thích nhất.”

“Cho nên mới cố gắng học hành để thu hút sự chú ý của em.”

“Ngày xảy ra chuyện, anh đã mua nhẫn.”

“Anh vẫn luôn nghĩ phải bù cho em một màn cầu hôn tử tế.”

“Anh thích em rất lâu rồi, Tạ Kiều.”

“Lâu đến mức anh cho rằng mình sẽ mãi mãi ở bên em.”

“Đến mức quên mất rằng đáng lẽ phải nói thích trước.”

Trông Bùi Kha như sắp khóc.

Trong mắt nhìn tôi còn mang theo sự cầu xin:

“Tạ Kiều, em đừng im lặng.”

Tôi bất đắc dĩ hỏi:

“Không phải anh từng nói kiếp sau đừng làm vợ chồng nữa sao?”

Ánh sáng trong đôi mắt ướt át của anh từng chút từng chút vỡ vụn.

Giống như phạm nhân vừa bị tuyên án tử hình.

Đôi môi tái nhợt hơi run rẩy.

Gượng cười:

“Anh chỉ cảm thấy em không vui.”

“Dường như bất kể anh làm gì, ở bên anh em cũng không vui.”

Anh chớp đôi mắt mờ mịt.

Tuyệt vọng hỏi:

“Tạ Kiều, anh nên buông tay sao?”

“Nhưng từ năm bảy tuổi anh đã quen em rồi.”

“Ngay cả việc em rời khỏi tầm mắt anh, anh cũng không chịu nổi.”

Đúng vậy.

Tôi không vui.

Người luôn nghi ngờ giống như bước đi giữa bụi gai trong đêm tối.

Lo trước nghĩ sau.

Mãi sống trong thấp thỏm bất an.

Vĩnh viễn khó có được hạnh phúc thật sự.

Trong tình yêu.

Chỉ có sự chân thành mới mang lại tự do.

Bùi Kha là người rất bướng bỉnh.

Mà có lẽ tôi còn hơn thế.

Tôi siết chặt thứ trong tay.

Lòng bàn tay nóng lên.

Nhưng vẫn kiên định nói:

“Đưa tay ra.”

Anh hơi sững người.

Bàn tay mở ra.

Một chiếc nhẫn bạc quấn quanh ánh trăng rơi vào lòng bàn tay anh.

Đó là câu trả lời của tôi.

“Em cũng thích anh.”

Ngoại truyện riêng của Bạch Chi

Tôi có một người.

Một người tôi đã thích suốt rất nhiều năm.

Tôi từng thấy chị ấy đứng dưới quốc kỳ phát biểu đầy sức sống.

Từng thấy chị ấy tự tin ung dung trong các cuộc thi.

Cũng từng thấy nụ cười của chị ấy khi nhận giải ở đại hội thể thao.

Mái tóc đuôi ngựa buộc cao.

Là lá cờ vĩnh viễn không gục ngã.

Rực rỡ.

Sáng chói.

Giống như mặt trời.

Là mặt trời cuối cùng còn sót lại trong cuộc đời tôi.

Nhưng chị ấy…

Dường như chưa từng nhìn thấy tôi.

Cho nên tôi ghen tị.

Ghen tị với nơi ánh mắt chị ấy dừng lại.

Nhưng lại không nhịn được muốn tới gần nơi đó.

Dù chỉ có thể trộm lấy một chút ánh nhìn của chị ấy.

Người tôi thích tên là Tạ Kiều.

Là người dũng cảm và rạng rỡ nhất trên thế giới này.

Nhưng ngày chị ấy chết.

Lại là một ngày mưa.

Tôi đứng trong trận mưa ấy rất lâu.

Sau đó về nhà, tự xả đầy một bồn nước ấm.

Dòng máu đỏ tươi từ cổ tay chảy vào mặt nước yên tĩnh.

Như chu sa tan biến.

Như ánh chiều tà vụt tắt.

Nhưng tôi không thấy lạnh.

Tôi dường như nghe thấy giọng nói của Tạ Kiều.

Chị ấy cười gọi tôi:

“Bạch Chi.”

Giọng nói có chút gượng gạo.

Giống như từ vô số âm thanh hỗn loạn tản mác khắp nơi, ngẫu nhiên nhặt vài nốt ghép lại.

Tôi bỗng bật cười.

Suýt nữa quên mất.

Người tôi thích, chưa từng gọi tên tôi.

Ngoại truyện ba người

Khi Bùi Kha vô tình nhắc tới một cậu trai trẻ nào đó, vẻ mặt trông như không hề để ý.

Thật ra chiếc cốc trong tay sắp bị anh bóp nát rồi.

Tôi: ?

“Trai trẻ nào?”

Anh ngẩng đầu, u oán nhìn tôi một cái.

Ánh mắt lại lảng sang nơi khác:

“Thì… cái người đi thủy cung ấy.”

Còn không quên lẩm bẩm:

“Cậu ta đẹp trai bằng anh không? Cao bằng anh không? Biết chăm sóc người khác bằng anh không? Kiếm tiền giỏi bằng anh không? Đối xử tốt với em bằng anh không? Có anh…”

“Đủ rồi nhé, lần trước gặp mặt anh còn chê người ta là béo ú.”

Tôi nghi ngờ Bùi Kha có ác cảm với bất kỳ sinh vật nào dám tới gần tôi.

Bùi Kha: ?

“Cái thằng béo ú đó?”

“Hóa ra là cháu trai lớn à!”

Cuối cùng ai đó cũng cười.

Khóe miệng cong lên:

“Sao em không nói sớm.”

“Lần sau gọi cháu trai lớn tới chơi đi, anh dẫn nó đi thủy cung.”

Cái đuôi ai đó sắp vểnh lên tận trời rồi.

Nhưng rất nhanh bị tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang.

Mặt Bùi Kha lập tức tối sầm.

Giọng nữ trong trẻo vang lên ngoài cửa:

“Chị dâu mở cửa đi, em là anh trai của em đây!”

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...