20px

“Tỷ tỷ không suy nghĩ thêm sao? Phủ An Tây Hầu tôn quý hơn phủ Vũ Mục Bá rất nhiều. Mẫu thân, nữ nhi không phải tham vinh hoa phú quý, chỉ mong tỷ tỷ cân nhắc kỹ càng.”

Mẫu thân nhìn thấu tâm tư của nàng ta.

Bà chỉ mỉm cười nhàn nhạt.

“Vân Nhi, ta đương nhiên biết con không phải loại người đó. Cẩm Dao chọn phủ Vũ Mục Bá là tâm ý của nó. Sau này dù thế nào cũng không trách đến đầu con được.”

6

Ngày ca ca và tẩu tẩu thành thân.

Trong phủ giăng đầy lụa đỏ.

Ta đang ngồi trước gương đồng chỉnh lại tóc mai thì nha hoàn bên cạnh mẫu thân vội vàng bước vào.

“Đại tiểu thư, phu nhân bảo người tới tiền sảnh tiếp chuyện các vị phu nhân đến tặng lễ.”

Ta vừa đứng dậy.

Cố Liên Vân đã vén rèm bước vào.

Nàng ta mặc một bộ váy màu nguyệt bạch.

Thấy ta sắp đi, nàng ta lập tức tiến lên một bước.

Trên mặt đầy vẻ nhu thuận.

“Tỷ tỷ cứ nghỉ ngơi trong phòng đi. Tiền sảnh đông khách, tỷ tỷ từ trước đến nay tính tình nóng nảy. Nếu vô ý đắc tội vị phu nhân nào thì không hay. Hay là để muội thay tỷ tỷ qua đó?”

Ta cài một cây trâm hồng ngọc lên búi tóc.

Liếc nhìn y phục thanh đạm trên người nàng ta.

“Bộ y phục này của muội quá nhạt nhẽo. Hôm nay là ngày đại hỷ của đại ca, mặc như vậy e là phạm điều kiêng kỵ. Nếu muốn đi thì về thay bộ khác có màu sắc hơn rồi hãy tới.”

Sắc mặt nàng ta trầm xuống.

Nhanh chóng bước theo sau ta.

“Tỷ tỷ đầu đầy châu ngọc, trông chẳng khác gì chính mình sắp xuất giá. Không sợ cướp mất danh tiếng của tẩu tẩu sao? Theo muội thấy, tỷ tỷ vẫn nên đừng đi thì hơn.”

Ta đột ngột quay người.

Ánh mắt lạnh như băng.

Từ trên xuống dưới đánh giá nàng ta một lượt.

Giọng nói bỗng cao lên.

“Hỗn xược! Đây là quy củ khi nói chuyện với trưởng tỷ sao? Mẫu thân đích thân bảo ta đi, ngươi cũng dám ngăn cản? Muốn đi thì cứ đi theo. Còn dám nói thêm một câu vô nghĩa nữa, coi chừng da thịt của ngươi!”

Ngày thường ta chưa từng nghiêm khắc như vậy.

Cố Liên Vân bị quát đến run người.

Chiếc khăn trong tay bị nàng ta vò thành một cục.

Nhưng vẫn cắn răng đi theo phía sau.

Trong tiền sảnh, các vị phu nhân đang vây quanh mẫu thân trò chuyện vui vẻ.

Thấy ta bước vào, ai nấy đều cười khen.

“Cố đại cô nương hôm nay thật xinh đẹp, nhìn là thấy đầy hỷ khí.”

Ta vừa định đáp lời.

Phía sau bỗng vang lên tiếng nức nở.

Mọi người đồng loạt nhìn theo.

Chỉ thấy Cố Liên Vân đứng bên cửa.

Vành mắt đỏ hoe.

Nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây không ngừng rơi xuống.

“Đây là làm sao vậy?”

Một vị phu nhân tò mò hỏi.

Cố Liên Vân nghẹn ngào.

Tay đặt lên ngực.

Bày ra bộ dạng như chịu ấm ức tày trời.

“Muội… muội chỉ muốn khuyên tỷ tỷ đừng quá phô trương. Ai ngờ tỷ tỷ lại nổi giận. Muội biết tỷ tỷ tính khí không tốt, từ trước đến nay chưa bao giờ dám tranh giành với tỷ ấy. Nhưng hôm nay là ngày đại hỷ của đại ca, muội thật sự sợ tỷ ấy gây ra chuyện rắc rối.”

Ta cười lạnh trong lòng.

Nàng ta lại muốn dùng trò cũ.

Tự biến mình thành kẻ đáng thương bị bắt nạt.

Để ta mang tiếng kiêu căng ngang ngược.

Đúng lúc ấy.

Cô mẫu từ trong đám người bước ra.

Từ trước đến nay bà luôn nghiêm khắc.

Trong mắt Cố Liên Vân lập tức hiện lên vẻ đắc ý.

Nàng ta cúi người thấp hơn.

Tiếng khóc cũng càng thêm tủi thân.

Kiếp trước, cô mẫu thương nàng ta nhất.

Mỗi lần ta và nàng ta xảy ra tranh chấp.

Người bị mắng luôn là ta.

Nhưng lần này, cô mẫu chỉ lạnh lùng liếc nhìn Cố Liên Vân một cái, đôi mày nhíu chặt.

“Còn ra thể thống gì nữa! Ngày đại hỷ mà ăn mặc như đi đưa tang, lại còn đứng đây khóc lóc sướt mướt. Còn không mau lui xuống thay y phục, đừng ở đây làm trò mất mặt xấu hổ!”

Kiếp trước, toàn bộ thân quyến Cố gia đều bị liên lụy.

Ngay cả những môn sinh của phụ thân cũng bị giáng chức, cách chức.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...