Cô mẫu đương nhiên cũng không tránh khỏi tai họa.
Sắc mặt Cố Liên Vân lập tức trắng bệch.
Nàng ta há miệng, không dám tin vào tai mình.
Ta vội bước tới, đỡ lấy cánh tay cô mẫu.
“Cô mẫu bớt giận. Muội muội còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện, người đừng chấp nhặt với muội ấy. Liên Vân, còn không mau cảm tạ cô mẫu chỉ dạy? Các vị phu nhân ở đây đều là người quen thuộc với các thế gia trong kinh thành. Ngươi vô lễ như vậy, chẳng phải làm mất mặt gia đình hay sao?”
Phu nhân phủ Vũ Mục Bá nhìn ta liên tục gật đầu.
Trong mắt đầy vẻ tán thưởng.
“Cố đại cô nương quả nhiên hiểu chuyện. Cô nãi nãi dạy dỗ thật tốt, nữ nhi Cố gia ai cũng đều tốt cả.”
Cố Liên Vân đứng ngây tại chỗ.
Nước mắt treo trên gò má, rơi cũng không được mà không rơi cũng không xong.
Cả người cứng đờ như khúc gỗ.
Cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng hành lễ rồi xám xịt trở về hậu viện.
7
Ca ca và tẩu tẩu thành thân chưa đầy ba ngày.
Chàng đột nhiên nhiễm phong hàn.
Từ trước đến nay chàng thân thể cường tráng, những bệnh vặt bình thường chưa bao giờ để trong lòng.
Vậy mà lần này lại bệnh đặc biệt nghiêm trọng.
Sốt cao không hạ.
Ngay cả xuống giường cũng không nổi.
Cả nhà ai nấy đều lo lắng không thôi.
Phúc chưa tới mà họa đã liên tiếp kéo đến.
Hôm nay phụ thân sau khi tan triều trở về nói rằng biên cảnh truyền tới cấp báo.
Tây Cương có tân Khất Cân của người Khương vừa lên nắm quyền.
Người này tuổi trẻ khí thịnh.
Liên tục đốt phá, cướp bóc nơi biên giới.
Triều đình e rằng sắp phải phái binh xuất chinh.
Ta hiểu rất rõ.
Kiếp trước chính là vào thời điểm này.
Hoàng thượng đích thân chỉ định ca ca làm chủ tướng.
Tần Huyền, Thế tử An Tây Hầu làm phó tướng.
Cùng nhau xuất chinh.
Ca ca đẫm máu chiến đấu nơi Tây Cương.
Đánh quân Khương liên tục bại lui.
Thế nhưng sau khi khải hoàn trở về.
Toàn bộ quân công lại bị Tần Huyền chiếm đoạt.
Đó cũng chính là khởi đầu cho mọi tai họa sau này.
Năm người chúng ta đang bàn bạc.
Không biết từ lúc nào, Cố Liên Vân đã đứng ở cửa.
“Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi cảm thấy đại ca nên đi.”
Mẫu thân đột ngột ngẩng đầu nhìn nàng ta.
Trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Con nói cái gì?”
“Đại trượng phu sinh ra giữa đất trời, phải tận trung vì nước, rong ruổi sa trường, làm rạng danh quốc uy mới là đạo lý. Chỉ là chút phong hàn mà thôi, dưỡng bệnh vài ngày sẽ khỏi. Sao có thể vì chút bệnh nhỏ này mà tham sống sợ chết, làm lỡ đại sự quốc gia?”
Cố Liên Vân bước lên phía trước một bước.
Giọng điệu càng lúc càng kiên quyết.
Mẫu thân tức đến toàn thân run rẩy.
Ngón tay chỉ về phía nàng ta cũng không ngừng run lên.
“Con nói bậy bạ gì vậy! Đó là chiến trường, không phải trò đùa. Đại ca con bây giờ ngay cả đứng còn không vững. Đi chẳng phải là đi chịu chết sao?”
Cố Liên Vân vẫn ngẩng cao đầu.
Trên mặt còn lộ ra vài phần khinh thường.
“Mẫu thân sao có thể nói như vậy? Đại ca là hậu nhân võ tướng, đương nhiên phải dũng cảm xung phong. Nếu vì chuyện này mà làm lỡ chiến cơ, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ khiến người đời cười nhạo Cố gia tham sống sợ chết hay sao? Ngay cả nữ nhi cũng thấy mất mặt thay cho đại ca.”
“Con…!”
Mẫu thân bị những lời vô sỉ ấy chọc tức đến ôm ngực.
Một lúc lâu không nói nổi thành lời.
Ta không thể nhịn thêm được nữa.
Vung tay tát nàng ta một cái thật mạnh.
Cố Liên Vân bị đánh nghiêng đầu sang một bên.
Dấu tay đỏ chót lập tức hiện rõ trên má.
Nàng ta ôm mặt.
Trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Dường như chưa từng nghĩ tới việc ta sẽ đánh mình.
Qua một lúc lâu.
Nàng ta mới òa khóc thành tiếng.
Nước mắt tuôn như mưa.
“Tỷ tỷ lại đánh muội? Muội chỉ nói sự thật thôi mà! Đại ca vốn dĩ nên đi…”
Chaporia
Bình Luận (0)