20px

“Câm miệng cho ta! Cút về viện của ngươi ngay! Không có lệnh của ta, không được bước ra ngoài nửa bước!”

“Bây giờ trong phủ này hóa ra trưởng tỷ đã làm chủ rồi sao? Muội đây còn không biết đấy.”

Cố Liên Vân nghiến răng không chịu khuất phục.

Mẫu thân tức đến ngực phập phồng.

Chỉ tay ra ngoài cửa.

“Cút ra ngoài! Làm theo lời đại tiểu thư. Trông chừng nó, không cho bước ra khỏi viện nửa bước!”

Cố Liên Vân vừa khóc vừa chạy đi.

Tiếng khóc đầy vẻ oan ức.

Nhưng trong phòng chẳng còn ai có tâm trạng để để ý tới nàng ta.

Ta siết chặt nắm tay.

Trong lòng hiểu rõ.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Cuộc đối đầu giữa ta, Cố Liên Vân và phủ An Tây Hầu vừa mới chính thức kéo màn.

8

Sau khi trở về viện.

Cố Liên Vân bắt đầu khóc lóc đòi tuyệt thực.

Nha hoàn tới bẩm báo mấy lần.

Phụ thân và mẫu thân chỉ nhàn nhạt dặn một câu:

“Mặc kệ nó.”

Không ai còn để tâm tới nàng ta nữa.

Hai ngày sau.

Ta xách theo hộp thức ăn đến thăm nàng ta.

Đẩy cửa phòng ra.

Liền thấy nàng ta đang ngồi bên cửa sổ.

Sắc mặt trắng bệch như giấy.

Nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ bướng bỉnh.

Thấy ta bước vào.

Nàng ta lập tức quay đầu sang chỗ khác.

Giọng điệu cay nghiệt.

“Tỷ tới đây làm gì? Đến xem trò cười của ta sao?”

Ta đặt hộp thức ăn lên bàn.

Lấy cháo trắng cùng vài món ăn thanh đạm bên trong ra.

Chậm rãi nói:

“Mẫu thân sợ muội làm hỏng thân thể nên bảo ta mang chút đồ ăn tới.”

“Ta không ăn! Tất cả đều là tại tỷ! Nếu không phải tỷ suốt ngày tranh giành trước mặt phụ thân và mẫu thân, xúi giục họ thiên vị tỷ, thì sao họ lại trở nên thị phi bất phân như bây giờ? Đến cả đạo lý tận trung báo quốc cũng không hiểu. Từng người một đều trở thành lũ chuột tham sống sợ chết!”

Nàng ta đột ngột vung tay.

Suýt nữa hất đổ bát cháo xuống đất.

Trong mắt bắn ra ánh nhìn oán độc.

Ta nhìn nàng ta.

Bỗng nhiên bật cười.

“Muội muội nói vậy là sai rồi. Chẳng phải muội vẫn luôn nói nữ tử vô tài mới là đức, phải không tranh không đoạt sao? Thế nào đến lượt bản thân mình, không được cơ hội thể hiện sự hiểu đại nghĩa nữa thì lại không vui rồi?”

Bị ta nói trúng tâm tư.

Sắc mặt nàng ta lúc xanh lúc trắng.

Nhưng vẫn cứng miệng.

“Nữ tử nên lấy nhu thuận làm đẹp, lấy đại cục làm trọng, đương nhiên phải được mọi người ca ngợi. Còn như tỷ, chuyện gì cũng hiếu thắng. Vốn dĩ chẳng nên có được thứ gì. Nhưng bây giờ thì sao? Vì sao mọi người lại cứ chiều theo tỷ?”

“Cái gọi là nhu thuận của muội, chính là trơ mắt nhìn đại ca đi chịu chết, để đổi lấy danh tiếng hiểu đại nghĩa trước mặt người khác sao? Cái gọi là lấy đại cục làm trọng của muội, chính là mặc kệ sống chết của cả nhà, chỉ cần bản thân được người đời tán thưởng sao?”

Ta thu lại nụ cười.

Ánh mắt dần lạnh xuống.

Nàng ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.

Trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

“Tỷ nói bậy cái gì vậy?”

Ta tiến lên một bước.

Từng chữ từng câu đều rõ ràng.

“Muội luôn miệng nói mình thanh cao. Nhưng sự thanh cao đó lại được xây dựng trên sự hy sinh của người khác. Muội cho rằng ta không biết trong lòng muội đang tính toán điều gì sao?”

Đôi môi Cố Liên Vân run lên.

Nhưng không thể thốt ra nổi một lời phản bác.

“Muội luôn nói ta tranh giành. Nhưng thứ ta tranh là tính mạng của cả nhà, là tương lai của Cố gia. Còn muội thì sao? Thứ muội tranh chỉ là chút hư danh vô nghĩa, là vài câu khen ngợi của người đời.”

Nàng ta quay mặt đi.

Giọng nói nghẹn ngào mang theo tiếng khóc.

“Ta không hiểu tỷ đang nói gì.”

“Rồi sẽ có một ngày, muội hiểu được cái gọi là không tranh không đoạt, cái gọi là nhu thuận thanh cao của mình đã hại biết bao nhiêu người. Tự mình suy ngẫm cho kỹ đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...