20px

Nói xong, ta xoay người rời khỏi viện của nàng ta.

Sau lưng vẫn vang lên tiếng khóc bị đè nén.

Nhưng đã chẳng thể khơi dậy trong ta dù chỉ một chút thương hại.

Đời này, ta tuyệt đối sẽ không để sự thanh cao giả tạo của nàng ta hủy hoại cả gia đình thêm lần nữa.

9

Cuối cùng, hoàng thượng vẫn không tìm được người thích hợp hơn.

Đành hạ chỉ để Tần Huyền một mình dẫn quân tới Tây Cương bình loạn.

Tần Huyền bất học vô thuật.

Ở kinh thành, thứ hắn giỏi nhất chỉ là tầm hoa vấn liễu.

Khi tin chiến bại truyền về, cũng đúng lúc tiết trời cuối thu.

Hoàng thượng nổi trận lôi đình.

Ngay tại triều đình đã công khai quở trách phủ An Tây Hầu.

Tần Huyền bị tước quân chức.

Lập tức bị áp giải hồi kinh, giao cho Tam Ty thẩm tra xử lý.

Phong hàn của ca ca cũng đã dần thuyên giảm.

Chàng đã có thể xuống giường đi lại.

Chưa được mấy ngày.

Triều đình lại ban thánh chỉ.

Lệnh cho ca ca lập tức dẫn quân xuất chinh, bình định phản loạn của người Khương.

Đêm trước ngày xuất chinh.

Ngoại trừ Cố Đình Tuyên.

Cả nhà đều quỳ trong Phật đường cầu phúc cho chàng.

Ta lặng lẽ quỳ ở đó.

Hết lần này đến lần khác cầu nguyện trong lòng.

Chỉ mong ca ca bình an trở về.

Quả nhiên ca ca không phụ sự kỳ vọng của mọi người.

Chưa đầy nửa năm đã đại thắng khải hoàn.

Không những bình định được phản loạn của người Khương.

Mà còn bắt sống được Khất Cân của tộc Khương.

Thu được vô số trâu, dê và chiến mã.

Chiến báo truyền về kinh thành.

Hoàng thượng long nhan cực kỳ vui vẻ.

Gia phong phụ thân làm Trung Dũng Bá.

Ca ca được thăng chức Kiêu Kỵ Tướng Quân.

Ngay cả tẩu tẩu đang mang thai cũng được ban cáo mệnh.

Ban thưởng như nước chảy vào phủ.

Vàng bạc châu báu.

Lăng la gấm vóc.

Chất đầy cả kho.

Trong nhất thời.

Cố gia trở thành gia tộc hiển hách nhất kinh thành.

Cố Liên Vân đứng trong đại sảnh.

Đôi mắt nhìn chằm chằm vào đống ban thưởng kia.

Ngón tay siết chặt chiếc khăn trong tay.

Ta cố ý cầm một cây gấm Vân Cẩm đặt lên người nàng ta ướm thử.

“Muội muội thấy màu sắc này thế nào?”

Nàng ta miễn cưỡng nở nụ cười.

“Tỷ tỷ thích là được.”

“Những phần thưởng này đều có danh sách rõ ràng. Phần của muội tự nhiên cũng không thiếu.”

Ta nhìn nàng ta đầy ẩn ý.

Từ đầu đến cuối, không ai trong chúng ta động tới phần thưởng của nàng ta.

Một là vì đây đều là ban thưởng của hoàng thượng.

Tên của từng người đều được ghi rõ ràng.

Không ai dám tự ý thay đổi.

Hai là vì chúng ta cũng không muốn mang tiếng bạc đãi nàng ta.

Để người ngoài có cớ đàm tiếu.

Sau trận chiến này.

Cố gia trở thành gia tộc được săn đón nhất kinh thành.

Người tới nịnh bợ nối liền không dứt.

Trái lại, phủ An Tây Hầu hoàn toàn ngược lại.

Một bên thăng, một bên giáng.

Cảnh ngộ khác biệt như trời với vực.

Trước cửa phủ lạnh lẽo vắng vẻ.

Xe ngựa cũng chẳng còn mấy chiếc ghé qua.

Ai ngờ ngay ngày hôm sau.

Quản gia hớt hải chạy tới bẩm báo.

“Nhị tiểu thư mang theo phần ban thưởng của mình tới phủ An Tây Hầu rồi!”

“Cái gì? Nó điên rồi sao?”

Tách trà trong tay mẫu thân rơi xuống đất.

Chúng ta vội vàng chạy tới cổng phủ An Tây Hầu.

Vừa tới nơi đã thấy Cố Liên Vân bị hai bà tử kéo thẳng ra ngoài.

Tóc tai nàng ta rối bời.

Trên mặt còn in rõ dấu bàn tay.

Những phần thưởng nàng ta mang tới bị vứt lung tung bên cạnh.

Cánh cổng lớn phủ An Tây Hầu đóng sầm lại.

Bên trong vang lên tiếng chửi mắng của Tần Huyền.

“Loại thứ gì vậy! Cũng dám tới đây chế giễu bổn thế tử!”

Sắc mặt phụ thân xanh mét.

Lập tức sai người đưa Cố Liên Vân về phủ.

Sau khi thái y khám qua.

Thương tích trên mặt nàng ta không hề nhẹ.

E rằng sẽ để lại sẹo.

Nghe những gia nô đi theo hôm đó kể lại.

Cố Liên Vân chạy tới tìm Tần Huyền.

An ủi hắn rằng thua trận cũng chẳng có gì to tát.

Năm đó đáng lẽ nên để ca ca nàng ta cùng xuất chinh với Tần Huyền.

Có lẽ sẽ không xảy ra chuyện chiến bại.

Tần Huyền vốn đã nghẹn đầy một bụng lửa vì chuyện thua trận.

Nghe nàng ta nói như vậy.

Chỉ cho rằng nàng ta cố tình tới chế nhạo mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...