20px

Lập tức nổi giận.

Tát nàng ta mấy cái liên tiếp.

Còn mắng nàng ta không biết điều.

Giống như đuổi ruồi mà đánh đuổi nàng ta ra ngoài.

Chuyện này nhanh chóng truyền khắp kinh thành.

Dấy lên một trận xôn xao.

Phụ thân lập tức viết tấu chương.

Dẫn theo Cố Liên Vân đầy thương tích vào cung diện thánh.

Kiện phủ An Tây Hầu một trận.

“Bệ hạ, tiểu nữ tuy có chỗ không phải, nhưng dù sao cũng chỉ là nữ nhi chưa xuất giá. Tần Huyền thân là thế tử phủ Hầu, vậy mà lại ngang nhiên đánh người, hủy hoại dung nhan của nó. Sau này nó còn mặt mũi nào gặp người? Còn làm sao xuất giá? Cầu xin bệ hạ làm chủ cho tiểu nữ!”

Phụ thân quỳ trên đất.

Giọng nói bi phẫn.

Mang theo vô tận tủi nhục.

Ca ca cũng đứng bên cạnh phụ họa.

“Bệ hạ, dù xá muội có ngàn sai vạn lỗi thì cũng nên do phụ thân thần dạy dỗ. Chưa tới lượt Tần Huyền ra tay. Phủ An Tây Hầu dám sỉ nhục gia đình thần như vậy, thật sự quá mức vô pháp vô thiên!”

Ca ca vừa lập đại công.

Chuyện này lớn hay nhỏ đều chỉ trong một ý niệm.

Nói lớn thì đây là đánh vào mặt gia đình công thần.

Mà đánh vào mặt công thần cũng chẳng khác nào đánh vào mặt hoàng thượng.

Hoàng thượng nổi giận.

Lập tức truyền An Tây Hầu vào cung.

Mắng cho một trận không ngóc đầu lên nổi.

10

Vết thương trên mặt Cố Liên Vân mãi không lành.

Mấy vết sẹo đóng vảy rồi lại nứt ra.

Đỏ sưng đáng sợ.

Nhìn càng lúc càng dữ tợn.

Đại phu mỗi ngày đều tới xem.

Nhưng chỉ kê vài loại thuốc mỡ thông thường.

Nói qua loa vài câu rồi vội vàng rời đi.

Nàng ta sốt ruột đến mức ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.

Ngay cả tóc cũng lười chải.

Suốt ngày xõa tóc ngồi trước gương than ngắn thở dài.

Chiều hôm ấy.

Cuối cùng nàng ta cũng không nhịn được nữa.

Mang thân thể bệnh tật tới tìm mẫu thân.

Vừa vào cửa đã quỳ phịch xuống đất.

Nước mắt lã chã rơi.

“Mẫu thân, cầu xin người mời thái y tới khám cho con đi. Cứ tiếp tục thế này, gương mặt của con thật sự sẽ bị hủy mất.”

Mẫu thân đang may quần áo cho tiểu điệt tử.

Nghe vậy chỉ nhàn nhạt ngước mắt nhìn nàng ta.

“Bây giờ việc quản gia trong phủ là do tẩu tẩu con phụ trách. Chuyện này con nên tìm nó thương lượng mới phải.”

Cố Liên Vân nghiến răng.

Lại chuyển sang viện của tẩu tẩu.

Tẩu tẩu đang ôm bụng tựa trên trường kỷ.

Nghe nàng ta nói xong chỉ dịu dàng mỉm cười.

“Thân thể ta nặng nề, mọi việc trong phủ đều giao cho đại muội muội xử lý. Muội cứ đi tìm nàng ấy là được.”

Lúc này nàng ta mới miễn cưỡng chuyển sang viện của ta.

Đứng ngoài cửa.

Sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Giọng nói mang theo vài phần cầu xin.

Nhưng vẫn lộ rõ sự không cam lòng.

“Tỷ tỷ, tỷ có thể mời thái y tới khám mặt cho muội được không?”

Ta đang ngồi dưới đèn vẽ hoa dạng.

Nghe vậy liền ngước mắt nhìn nàng ta.

Giả vờ kinh ngạc.

“Muội muội sao vẫn còn phiền lòng vì chút chuyện này? Muội vốn đâu có để tâm đến dung mạo. Chẳng phải vẫn luôn nói nữ tử chỉ cần tính tình nhu thuận là được sao? Dung mạo có bị hủy thì đã sao? Dù gì muội cũng đâu có cầu những thứ hư danh đó.”

Lời này như đâm thẳng vào nỗi đau của nàng ta.

Cố Liên Vân đột nhiên ngẩng đầu.

Trong mắt bùng lên sự oán độc đã tích tụ suốt nhiều ngày.

Cuối cùng cũng không thể tiếp tục duy trì dáng vẻ dịu dàng giả tạo nữa.

“Cố Cẩm Dao! Bớt đứng đó nói lời mát mẻ đi! Tỷ cố ý! Tỷ muốn ta bị hủy dung để một mình hưởng hết vinh quang!”

“Muội muội nói vậy ta thật không hiểu. Ta đã bao giờ cố ý hại muội chưa? Là chính muội tự chạy tới phủ An Tây Hầu, chọc cho Tần Huyền nổi giận đánh người. Chuyện đó liên quan gì tới ta?”

“Tỷ ghen tị với ta! Ghen tị vì ta hiểu chuyện hơn tỷ, được người khác yêu mến hơn tỷ! Hôm nay ta nhất định phải xé nát bộ mặt giả nhân giả nghĩa của tỷ!”

Nàng ta giống như phát điên.

Đột nhiên lao thẳng về phía ta.

Ta đã sớm đề phòng.

Khẽ nghiêng người tránh đi.

Nhưng vẫn bị móng tay nàng ta quẹt trúng má.

Một vệt máu lập tức rỉ ra.

Ta ôm lấy gò má.

Nước mắt ngay tức khắc rơi xuống.

Vừa khóc vừa chạy về viện của phụ thân và mẫu thân.

“Phụ thân! Mẫu thân! Muội muội muốn hủy dung nữ nhi!”

Phụ thân và mẫu thân nhìn thấy má ta đang chảy máu.

Lại nghe ta kể lại đầu đuôi sự việc.

Lập tức nổi trận lôi đình.

Phụ thân chỉ thẳng vào Cố Liên Vân.

Tức đến mức bàn tay cũng run lên.

“Đồ nghiệt chướng! Cẩm Dao đối đãi với ngươi bằng thiện ý, vậy mà ngươi lại độc ác đến thế, còn muốn hủy dung nó?”

Cố Liên Vân vẫn ngẩng cao đầu.

Trong mắt tràn ngập hận ý điên cuồng.

“Phụ thân và mẫu thân thiên vị! Thứ tốt đẹp gì cũng cho tỷ ta. Ta chỉ muốn mời một thái y thôi mà mọi người cứ đùn đẩy đủ điều. Bây giờ tỷ ta chỉ bị thương một chút, mọi người đã trách mắng ta như vậy!”

“Những vàng bạc châu báu, lăng la gấm vóc kia, món nào chẳng phải chính ngươi nói không cần, muốn nhường cho tỷ tỷ? Bây giờ lại quay sang trách chúng ta thiên vị?”

Mẫu thân lạnh lùng nhìn nàng ta.

Giọng nói càng lúc càng nghiêm khắc.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi ở yên trong viện đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm. Không có lệnh của ta, không được bước ra khỏi phòng nửa bước!”

Mấy bà tử tiến lên kéo nàng ta đi.

Cố Liên Vân vẫn không ngừng chửi rủa.

“Cố Cẩm Dao! Ngươi cứ chờ đó! Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...