11
Hoàng thượng hạ chỉ điều tra kỹ phủ An Tây Hầu.
Không ngờ lần theo manh mối lại phát hiện ra bọn họ cấu kết với địch quốc, tham ô quân lương.
Long nhan nổi giận.
Chỉ một đạo thánh chỉ đã định tội phủ An Tây Hầu.
Cả nhà bị chém đầu.
Nữ quyến lưu đày ba ngàn dặm.
Khi tin tức truyền đến.
Cố Liên Vân đang ở trong viện đập phá đồ đạc.
Nghe xong thánh chỉ.
Cả người nàng ta mềm nhũn ngồi sụp xuống đất.
Sắc mặt trắng bệch như giấy.
Đôi môi run rẩy.
Không nói nổi một lời.
Qua rất lâu.
Nàng ta như đột nhiên tỉnh ngộ.
Vừa bò vừa chạy lao tới trước mặt phụ thân và mẫu thân.
Hai tay nắm chặt vạt áo của mẫu thân.
Giọng nói thê lương đến cực điểm.
“Mẫu thân! Con không muốn bị lưu đày! Con không muốn đi tới nơi cách ba ngàn dặm! Con và Tần Huyền chỉ mới đính ước bằng miệng, còn chưa trao đổi canh thiếp, không tính là thật. Con không nên bị liên lụy bởi bọn họ!”
Mẫu thân nhìn nàng ta.
Nhẹ nhàng rút tay áo về.
Ánh mắt lạnh nhạt.
“Con đã có hôn ước với Tần gia, vậy chính là người của Tần gia. Nay nhà hắn mắc tội, con nên lấy đại nghĩa làm trọng. Sao có thể lâm trận bỏ chạy? Nếu truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người ta xem thường Cố gia chúng ta sao?”
“Đại nghĩa gì chứ! Ta không cần đại nghĩa! Ta muốn sống! Các người muốn ta chết! Các người từ lâu đã chướng mắt ta rồi! Cả con tiện nhân Cố Cẩm Dao kia cũng vậy! Các người cấu kết với nhau hại ta!”
Cố Liên Vân hoàn toàn phát điên.
Chỉ tay vào phụ thân và mẫu thân gào thét.
Phụ thân phất tay.
Ra lệnh cho người kéo nàng ta xuống.
“Nói nhiều vô ích. Cứ theo thánh chỉ mà làm.”
Lúc bị kéo đi.
Cố Liên Vân vẫn không ngừng chửi mắng.
Chiếc mặt nạ ôn nhu, nhu thuận kia đã vỡ vụn hoàn toàn.
Chỉ còn lại sự tham lam và oán độc trần trụi.
Đêm trước ngày lưu đày.
Ta xách một chiếc đèn lồng tới gặp nàng ta.
Nàng ta bị nhốt trong củi phòng.
Đầu tóc rối bời.
Y phục bẩn thỉu.
Vừa thấy ta bước vào.
Lập tức nhào tới cửa.
Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
“Cố Cẩm Dao! Ngươi tới xem trò cười của ta phải không? Dù có thành quỷ ta cũng sẽ không tha cho ngươi!”
Ta đứng trước cửa.
Nhìn bộ dạng chật vật của nàng ta.
Khẽ mỉm cười.
“Muội muội, đây chẳng phải chính là thứ ngươi luôn mong muốn sao? Không tranh không đoạt, chịu thiệt là có phúc. Bây giờ rơi vào hoàn cảnh này, phúc khí của ngươi chắc hẳn không nhỏ đâu nhỉ?”
Nàng ta sững người.
Ánh mắt nhìn ta tràn ngập oán độc.
“Là các người cố ý hại ta! Là các người từ lâu đã bày sẵn cái bẫy đúng không?”
“Phải thì đã sao? Gương mặt của ngươi đương nhiên không thể lành được. Nếu lành rồi, chúng ta lấy đâu ra chứng cứ để tố cáo phủ An Tây Hầu? Nếu không có sự ngầm đồng ý của phụ thân, ngươi nghĩ đám đại phu kia thật sự dám qua loa với Cố gia sao?”
Cố Liên Vân đột nhiên trợn to mắt.
Sắc mặt hoàn toàn mất hết huyết sắc.
Giống như lần đầu tiên thật sự nhận ra con người ta.
Trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng khó tin.
12
Cố Liên Vân ngồi sụp trên đống rơm.
Ánh mắt tan rã nhìn ta.
Đôi môi run rẩy.
“Lúc chọn hôn sự, ngươi chọn phủ Vũ Mục Bá, ép ta phải chọn phủ An Tây Hầu. Khi đại ca nhiễm phong hàn, ngươi ngăn không cho huynh ấy xuất chinh. Chờ tới khi Tần Huyền chiến bại mới để huynh ấy đi. Mặt ta bị thương, ngươi cố tình kéo dài không mời thái y. Hóa ra tất cả đều là kế hoạch của các người, chỉ để đánh đổ phủ An Tây Hầu?”
Ta ngồi xổm xuống.
Nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
Ánh nến chiếu lên những vết sẹo trên mặt nàng ta.
Khiến chúng càng thêm dữ tợn.
“Có một điểm ngươi nói sai rồi. Ca ca vốn chưa từng nhiễm phong hàn. Kể từ ngày trọng sinh, chúng ta chưa từng nghĩ sẽ tha cho ngươi. Cũng chưa từng nghĩ sẽ tha cho phủ An Tây Hầu cấu kết với ngươi. Ngươi cho rằng chúng ta thật sự tin mấy lời không tranh không đoạt của ngươi sao? Những chuyện ngươi làm ở kiếp trước đủ để ngươi chết một trăm lần.”
Nàng ta đột nhiên nắm chặt tay áo ta.
Mấy chiếc móng tay dài gãy mất.
Đầu ngón tay bật máu.
“Kiếp trước gì chứ? Cố Cẩm Dao! Ngươi đang nói bậy cái gì vậy?”
“Đương nhiên ngươi không nhớ. Nhưng ta nhớ. Kiếp trước ngươi gả vào phủ An Tây Hầu. Cả nhà chúng ta lại bị các ngươi vu oan mưu phản. Phụ thân, ca ca và tẩu tẩu đều bị chém đầu. Ta và mẫu thân dẫn theo tiểu điệt tử vừa mới chào đời bị phán lưu đày.”
Ta nhẹ nhàng gỡ tay nàng ta ra.
Giọng nói lạnh như băng.
Ánh mắt nàng ta dao động.
Dường như muốn phản bác.
Chaporia
Bình Luận (0)