Nhưng những lời tiếp theo của ta khiến nàng ta chết lặng tại chỗ.
“Trên đường lưu đày, tiểu điệt tử nhiễm phong hàn, sốt đến toàn thân nóng bỏng. Ta và mẫu thân đã viết cho ngươi mười hai bức thư. Cầu xin ngươi nể tình cốt nhục máu mủ, dù chỉ gửi một ít bạc cũng được. Nhưng ngươi hồi âm rằng quốc pháp vô tình, con cháu tội thần vốn đáng chết, sao có thể vì tư tình mà làm trái pháp luật.”
Giọng nói của ta bắt đầu run rẩy.
Những ký ức khắc cốt ghi tâm ấy lại hiện lên trước mắt.
Ngày tiểu điệt tử chết cháy trong vòng tay ta vì sốt cao.
Mẫu thân ôm thi thể của thằng bé cười suốt một ngày.
Sau đó phát điên.
Ta một mình dẫn theo mẫu thân điên loạn.
Lê bước giữa băng thiên tuyết địa.
Bị quan sai đánh đập.
Bị dân lưu vong bắt nạt.
Cuối cùng bị đánh chết trong một ngôi miếu đổ nát.
Nàng ta đột nhiên cất tiếng cười the thé.
Cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.
“Đó là các người đáng đời! Ai bảo cả nhà các người tham vinh hoa, thích tranh cường háo thắng? Ta vốn thanh cao, đương nhiên phải có được tất cả. Loại người như các người đáng phải mục nát dưới bùn lầy!”
“Vậy sao? Thế thì đời này ngươi cứ nếm thử mùi vị trong bùn lầy đi. Ba ngàn dặm lưu đày còn rất dài. Tự cầu phúc cho mình đi.”
Ta đứng dậy.
Từ trên cao nhìn xuống nàng ta.
13
Sau khi mọi chuyện hoàn toàn lắng xuống.
Phủ Vũ Mục Bá cũng tới cửa cầu thân.
Hôm đó vừa khéo là ngày Cố Liên Vân bị áp giải đi lưu đày.
Mẫu thân cảm thấy xúi quẩy.
Chỉ sai người mở một cửa nhỏ ở góc hoa viên cho nàng ta ra ngoài.
Cố Liên Vân quỳ ngoài cửa không ngừng cầu xin.
Đầu dập đến bật máu.
Muốn chúng ta cho nàng ta một ít bạc mang theo bên người.
[BẢNG TÊN]Không có tên riêng mới xuất hiện trong đoạn này.
Ta nghe đến phát phiền.
Bèn sai nha hoàn lấy hai quan tiền đưa cho đám nha sai áp giải Cố Liên Vân, dặn bọn họ trên đường đi nhớ “chăm sóc” nàng ta cho thật tốt.
Đám nha sai hiểu ý.
Lập tức bẻ quặt hai tay Cố Liên Vân ra sau rồi áp giải đi.
Hôn kỳ của ta và Yến Mạc được định vào mùa xuân hoa nở.
Đêm tân hôn.
Nến đỏ sáng rực.
Chàng nắm lấy tay ta.
Đầu ngón tay hơi run run.
Trong mắt tràn đầy sự trân trọng.
“Cẩm Dao, rõ ràng mới chỉ mấy ngày không gặp. Không hiểu vì sao ta lại có cảm giác như đã cách cả một đời.”
Phu nhân phủ Vũ Mục Bá đối đãi với ta vô cùng tốt.
Sau khi thành thân ba ngày.
Bà đã giao quyền quản gia trong phủ cho ta.
Mỗi ngày ta đều thỉnh an đúng lễ.
Đối xử tử tế với hạ nhân trong phủ.
Hiếu kính trưởng bối.
Yêu thương con cháu.
Trong phủ trên dưới ai cũng kính trọng ta.
Ngày biết mình có thai.
Mẫu thân chồng còn vui hơn cả ta.
Đợi thai nhi được ba tháng, thai tượng ổn định.
Bà lập tức sai người chuẩn bị thiếp mời, mời khắp thân bằng cố hữu trong kinh thành tới dự tiệc.
Trong yến tiệc.
Mấy vị phu nhân ngồi cùng nhau tán gẫu.
Một người bỗng nhắc tới Cố Liên Vân.
“Nghe nói vị nhị tiểu thư Cố gia kia sống rất thảm trên đường lưu đày. Có người nhận ra nàng ta, nói đây chính là vị tiểu thư năm xưa luôn miệng không tranh không đoạt. Kết quả mỗi lần phát lương thực đều bị chen xuống cuối cùng, ngay cả cơm thiu cũng không được ăn no.”
Một vị phu nhân khác tiếp lời.
“Đâu chỉ có vậy. Nghe nói còn chưa tới nơi lưu đày đã đổ bệnh. Muốn viết thư về kinh cầu cứu. Kết quả Cố gia ngay cả thư cũng không mở ra xem, trực tiếp đốt luôn.”
Ta nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình.
Sắc mặt vẫn bình thản như thường.
Lá thư đó ta từng nhìn thấy.
Khi ca ca nhận được.
Chàng đang cùng tẩu tẩu cho tiểu điệt tử bú sữa.
Ngay cả nhìn cũng không nhìn.
Thuận tay ném thẳng vào chậu than.
Âm thanh ngọn lửa liếm lên trang giấy.
Giống hệt tiếng hô hấp yếu ớt của tiểu điệt tử trước khi qua đời.
Năm nay là năm thu muộn.
Người ta thường nói:
“Lập thu muộn, nóng chết trâu.”
Suốt chặng đường lưu đày.
Cố Liên Vân không được chữa trị.
Vết thương trên mặt tái đi tái lại.
Chưa đi được nửa đường.
Đã lở loét tới mức thấy cả xương.
Chaporia
Bình Luận (0)