Bây giờ dung mạo nàng ta đáng sợ vô cùng.
Những người cùng đoàn đều tránh xa.
Đám nha sai thấy nàng ta đi chậm thì lập tức đánh chửi.
Đoàn lưu đày cứ thế tiếp tục tiến về phương Bắc.
Đến lúc sắp vào đông.
Trong đoàn bùng phát dịch bệnh.
Vốn dĩ nàng ta đã bệnh tới mức không ra hình người.
Bây giờ càng ho đến xé phổi xé gan.
Đêm nào cũng co ro trong đống cỏ khô run rẩy.
Những người bị lưu đày phải thay phiên nhau hầu hạ đám nha sai áp giải.
Một đêm nọ.
Khi đang mang nước rửa chân cho nha sai.
Nhìn thấy thùng nước ngâm chân còn bốc hơi nóng.
Nàng ta vậy mà nhào tới uống từng ngụm lớn.
Đêm đó.
Nàng ta phát sốt cao.
Trong cơn mê man đưa tay ra.
Nhưng lại nắm phải bàn tay của một lão già hấp hối cùng phòng.
Bàn tay ấy gầy trơ xương.
Trong kẽ móng tay toàn là bùn đen.
Lão già đột nhiên ho dữ dội.
Rồi phun một bãi đờm đặc lên mặt nàng ta.
Nàng ta muốn tránh.
Nhưng cơ thể nặng như đổ chì.
Chỉ có thể mặc cho thứ dịch nhầy tanh hôi ấy hòa lẫn với máu mủ trên mặt rồi chảy xuống.
Cố Liên Vân cứ thế hoàn toàn đổ bệnh.
Vốn dĩ người có thể sống tới nơi lưu đày chỉ khoảng bảy phần mười.
Đoàn người vẫn tiếp tục lên đường.
Không ai muốn vì một kẻ sắp chết mà dừng lại.
Đám nha sai gạch một nét trên danh sách.
Nàng ta cứ thế bị bỏ lại trong khu rừng hoang.
Nghe tiếng bước chân phía xa dần biến mất.
Cảm nhận hơi ấm trong cơ thể từng chút một bị băng tuyết rút sạch.
Mẫu thân chồng sai người dâng rượu lên bàn của mấy vị phu nhân.
“Hôm nay mời chư vị tới đây là vì đứa bé trong bụng con dâu ta. Đây là chuyện vui lớn. Chuyện của phủ An Tây Hầu không liên quan gì tới phủ Vũ Mục Bá chúng ta cả.
Con dâu ta tri thư đạt lễ, không thích nghe những chuyện dơ bẩn đó.”
Một vị phu nhân lập tức cười gượng.
“Là ta hồ đồ, lỡ lời rồi.”
Ta cúi đầu trêu đùa tiểu điệt tử trong lòng.
Thằng bé trắng trẻo mập mạp.
Bàn tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay ta, cười khanh khách không ngừng.
Đôi mắt sáng long lanh như hai quả nho đen.
Cách đó không xa.
Phụ thân và mẫu thân đang trò chuyện cùng Yến Mạc.
Tẩu tẩu ngồi bên cạnh mẫu thân.
Dịu dàng nhìn đứa bé.
Ánh mặt trời xuyên qua tán cây rơi xuống khuôn mặt mỗi người.
Ấm áp và sáng ngời.
Ta ngẩng đầu nhìn họ.
Trong mắt mỗi người đều mang theo nụ cười an yên.
Đời này.
Cuối cùng tất cả chúng ta đều được bình an.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎
Chaporia
Bình Luận (0)