Mèo ở lại chỗ tôi hơn ba tháng trời.

Trong khoảng thời gian tỉnh giấc, tôi đã thu mua rất nhiều thiết bị kiểm tra sức khỏe chuyên dụng cho thú cưng.

Lúc Xán Xán đến đón nó đi một lần nữa, các chỉ số cơ thể của Mèo đã đạt mức bình thường. Tuy chưa đến mức tròn vo lăn lốc như Xán Xán, nhưng rõ ràng đã là một chú mèo nhỏ khỏe mạnh rồi!

Mèo nhảy lên người tôi, khẽ hôn lên má tôi một cái.

— Dì đặt cho Mèo một cái tên, có được không dì?

— Những bạn tên là Mèo nhiều quá rồi.

Những chú mèo hiến máu chuyên nghiệp cũng nhiều quá rồi.

Tôi nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của nó, cổ họng hơi nghẹn ngào:

— Được chứ con.

Tôi vốn là người không có nhiều chữ nghĩa trong bụng, sau khi vắt óc suy nghĩ liền lấy một chiếc tăm, nhẹ nhàng vạch từng nét từng nét một lên miếng đệm thịt nhỏ của nó: Sơn Quân.

— Sơn Quân oai phong dũng mãnh lắm đó! Không có ai dám bắt nạt Sơn Quân đâu! Sau này Mèo sẽ tên là Sơn Quân, có được không con?

Mèo gật gật đầu:

— Vậy gọi là Sơn Quân! Nghe hay lắm ạ!

Xán Xán đứng bên cạnh nhìn tôi:

— Dì có tính luôn cả cái người tên là Võ Tòng vào đấy không đấy?

Ối trời đất ơi!

Xán Xán nhà chúng ta hóa ra lại có văn hóa đến thế cơ đấy!

Xán Xán nhìn tôi và Sơn Quân quyến luyến từ biệt nhau, liền hỏi tôi:

— Dì thích mèo như vậy, sao dì lại không tự nuôi một chú mèo đi dì?

Tôi bỗng ngẩn người.

— Bởi vì dì sợ mình nuôi không tốt con ạ!

7

Tôi từng nuôi mèo rồi, cũng là một chú mèo màu xanh xám.

Vào cái năm tôi nghèo khổ túng quẫn nhất, tôi đã nhận nuôi nó, đồng thời đặt cho nó một cái tên vô cùng dung dị — Kim Tiền Bảo.

Bảo Bảo chen chúc cùng tôi trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, chỉ một cái mẩu giấy hóa đơn từ đồ ăn gọi về được vo tròn thành quả bóng cũng đủ để nó chơi đùa vui vẻ suốt cả buổi trời.

Nó là một chú mèo rất có linh tính.

Có một lần, tôi bị cảm cúm sốt cao đến gần 40 độ, trong cơn mê man cứ ngỡ là bàn tay thô ráp của cụ cố đang vuốt ve mình, đến khi khó khăn mở mắt ra, Bảo Bảo đang nằm phục bên gối tôi, lấy lưỡi liếm lên mặt tôi.

— Dì đi đổ thức ăn, thay nước, dọn cát cho con ngay đây.

Gượng dậy cái thân xác bệnh tật, tôi phát hiện Bảo Bảo chẳng thiếu thứ gì cả, có chút oán trách mà vo cho nó một quả bóng giấy:

— Bảo Bảo, dì khó chịu lắm, con tự chơi một lát nhé!

Bảo Bảo chẳng hề để tâm đến giọng điệu của tôi, rất nhanh đã lao vào đại chiến với quả bóng giấy kia!

Thế nhưng, kể từ khi đó, mỗi lần tôi ngủ nướng, Bảo Bảo đều sẽ liếm cho đến khi tôi tỉnh giấc mới thôi, dường như chỉ khi tôi mở mắt ra, nó mới có thể hoàn toàn yên tâm vậy.

Sau này, Bảo Bảo theo tôi chuyển nhà vài lần.

Chúng tôi đổi từ căn phòng trọ chật hẹp sang một căn nhà rộng rãi hơn một chút. Thức ăn, đồ hộp, súp thưởng của Bảo Bảo cũng được mua loại ngày càng đắt tiền hơn.

Tôi đã nuôi chú mèo của mình rất tốt.

Cho đến một ngày, trên đường tan làm, một tài xế say rượu lái xe đã đâm trúng tôi.

Tôi nằm trong phòng hồi sức tích cực suốt mấy ngày liền, bác sĩ thậm chí đã ra thông báo tình trạng nguy kịch.

Bố mẹ tôi chẳng thèm ngó ngàng đến tôi. Họ nhận được điện thoại từ bệnh viện, vừa nghe thấy mấy từ “phải phẫu thuật”, “phải đóng viện phí”, “rất khó cứu sống”, liền vội vã cúp máy ngay lập tức!

Cô bạn thân Dao Ngọc đã gom góp toàn bộ gia sản của mình để đóng tiền duy trì ở bệnh viện cho tôi, đồng thời kiên trì gọi điện cho bố mẹ tôi, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác rằng tôi bị người ta đâm, mọi chi phí phẫu thuật và điều trị bên phía gây tai nạn đều sẽ bồi thường! Nhưng nếu muộn thì mới thực sự khó cứu!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...