Dao Ngọc không quản phiền hà nhắc lại với họ, đối phương không chỉ bồi thường tiền viện phí, mà sau đó còn phải bồi thường cho tôi một khoản tiền lớn!

Bố mẹ tôi tính toán suốt một đêm, rồi nói với Dao Ngọc:

— Trước đây nó bỏ nhà đi nhất quyết đòi đi học đã nói sau này chuyện gì cũng không cần bọn tôi lo rồi. Bọn tôi không có tiền, cô đừng gọi điện đến nữa!

Cuộc gọi bị ngắt, Dao Ngọc không cảm xúc đặt điện thoại xuống, như thường lệ đến nhà tôi cho Bảo Bảo ăn cơm.

Bảo Bảo đã mấy ngày không nhìn thấy tôi, ăn uống không trôi, Dao Ngọc bỗng nhiên không kìm lòng được nữa:

— Mày cũng nhớ nó đúng không?

Nước mắt cô ấy không thể kìm nén được nữa mà lã chã rơi xuống!

— Sao trên đời lại có kiểu bố mẹ nhẫn tâm đến mức này cơ chứ?!

— Có tiền cưới vợ cho con trai, không có tiền cứu mạng con gái!

— Cho dù tài xế gây tai nạn không bồi thường, Phương Phương kiếm được tiền cũng có phải là không trả lại cho họ đâu!

Đêm hôm ấy, Dao Ngọc ôm Bảo Bảo khóc đến mệt lả rồi ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Bảo Bảo đã tắt thở, ra đi không một lời báo trước.

Cùng lúc đó, Dao Ngọc nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi đến, nói rằng tôi đã có hy vọng cứu chữa rồi!

Lúc tôi xuất viện, Bảo Bảo đã được Dao Ngọc đem đi hỏa táng.

Mọi người đều nói, việc tôi có thể tỉnh lại là một phép màu.

Nhưng tôi và Dao Ngọc đều biết, chính Bảo Bảo của tôi đã gánh nạn thay cho tôi.

Điều này nghe có vẻ duy tâm, cũng chẳng có cơ sở khoa học nào cả. Thế nhưng có rất nhiều thứ tình cảm, nhiều sợi dây liên kết không cách nào đong đếm, cũng không cách nào giải thích nổi.

Chẳng hạn như, cái lần đầu tiên tôi gặp Bảo Bảo vậy.

Tôi ngồi trên sân thượng tòa nhà tầng 18, chẳng biết vì sao lại có một chú mèo nhỏ xuất hiện ở nơi này.

Nó lấy đầu húc húc vào người tôi, tôi liền đem nửa mẩu bánh mì còn sót lại trong túi đưa cho nó.

Chú mèo con ăn xong, liền nhảy tót vào lòng tôi ngồi.

— Ở đây nguy hiểm lắm, ngã xuống dưới chắc chắn sẽ tan xương nát thịt đó! Con mau xuống lầu đi!

Chú mèo nhỏ bốn mắt nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt tròn xoe vô cùng trong trẻo.

Nó nhìn tôi, rồi cứ thế ngoan ngoãn ngồi trong lòng tôi.

Mèo là mèo hoang, còn vì sao lại phải đi lang thang, tôi không biết.

Tôi là người đi lang thang, còn vì sao lại phải lang thang, tôi biết rõ.

Bởi vì, tôi không muốn trở thành nô lệ của bố mẹ mình.

Tôi muốn đi học để thay đổi số phận, tôi không muốn biến thành “khoản tiền sính lễ” cho em trai.

Tôi ôm chặt lấy nó, lau khô nước mắt.

— Sau này, để dì nuôi con nhé.

— Dù nghèo khổ hay giàu sang, dù ốm đau hay khỏe mạnh, dì đều yêu con.

— Ngày hôm nay, cứ coi như chúng ta lên đây để ngắm một buổi hoàng hôn vậy!

Nó cọ cọ vào người tôi:

— Meo!

8

Tháng đầu tiên sau khi Bảo Bảo rời đi, tên tài xế gây tai nạn muốn đưa ra một khoản tiền lớn đủ để nửa đời còn lại của tôi ăn sung mặc sướng để dàn xếp, tôi đã từ chối, kiên quyết tống hắn vào tù.

Say rượu lái xe rồi bỏ chạy, hắn dựa vào cái gì mà nghĩ có thể dùng tiền để xóa tội?

Sau khi hắn vào tù, Dao Ngọc thường xuyên đến an ủi tôi.

Cô ấy nói:

— Cậu cứ khóc ra một trận đi cũng được mà, hãy phát tiết hết cảm xúc ra ngoài đi!

Tôi ôm hũ tro cốt ấy, tuyệt nhiên không một giọt nước mắt.

Cho đến một đêm nọ, tôi nửa đêm mất ngủ, bắt đầu quét dọn vệ sinh nhà cửa một cách vô cùng tỉ mỉ.

Từ dưới gầm ghế sofa, tôi quét ra được một quả bóng giấy.

Là quả bóng giấy mà Bảo Bảo từng chơi qua.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...