Tôi bật khóc nức nở không thành tiếng!
Dao Ngọc cứ ngỡ tôi khóc ra được là sẽ ổn thôi.
Nhưng kể từ thời điểm đó, tôi bắt đầu gặp chứng khó ngủ, chân tay đau nhức nhối, trí nhớ suy giảm, nước mắt cứ tự khắc lã chã rơi xuống.
Tai họa luôn tìm đến những kẻ khốn cùng, tôi biết mình đã đổ bệnh rồi.
Sau đó, tôi đã mơ một giấc mơ.
Là Bảo Bảo nói với tôi rằng: “Phương Phương phải ăn ngon, ngủ ngon, đừng khóc.”
9
Kể từ đó, tôi bắt đầu mắc chứng ngủ li bì.
Có một lần, vì tôi đã ngủ quá lâu, Dao Ngọc mãi không liên lạc được với tôi nên đành phải báo cảnh sát.
Lúc ấy tôi mới muộn màng nhận ra, hóa ra cái lần tôi bị bệnh kia, Bảo Bảo là vì sợ tôi sốt đến mức hôn mê bất tỉnh luôn. Sau lần đó, mỗi khi nhìn thấy tôi ngủ nướng là nó lại sợ hãi, đều sẽ tìm mọi cách để đánh thức tôi dậy.
Thế nhưng Bảo Bảo đã rất lâu rồi không còn vào trong giấc mơ của tôi nữa.
Cuối cùng, khi nó đến một lần nữa, nó nói với tôi:
— Bảo Bảo phải đi đầu thai đây ạ, Phương Phương phải tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé!
Tôi hỏi Bảo Bảo:
— Có cách nào để dì có thể tìm lại con được không? Dì muốn được nuôi Bảo Bảo lần nữa!
Bảo Bảo liếm liếm lên má tôi.
— Sinh mạng của con người dài lắm, mèo chỉ có thể đi cùng người một đoạn đường thôi.
— Thế nhưng, mỗi một chú mèo đều sẽ yêu con người.
— Mỗi một chú mèo mà người gặp được, đều có thể là Bảo Bảo.
10
Từ sau khi có chiếc máy dấu chân mèo, Xán Xán thường xuyên gọi điện thoại video tới cho tôi.
Tôi không cần phải đi ngủ mới có thể nhìn thấy nó nữa.
Nó giám sát tôi ăn cơm, giám sát tôi phơi nắng, giám sát tôi đi ngủ.
Nó vẫn cứ cách ba bữa năm ngày lại vào trong giấc mơ thăm tôi, cũng như ngày nào cũng phái đàn em đến trực nhật.
Mèo Li Hoa nhanh nhẹn, mèo bò sữa hoạt bát, mèo Xiêm thì… vô cùng biết lo toan cho gia đình!
Tình trạng của tôi hình như đã tốt lên một chút rồi!
Dưới sự giám sát của Xán Xán, tôi đã thi lấy chứng chỉ chuyên gia dinh dưỡng thú cưng.
Sau khi Dao Ngọc phát hiện ra ông chủ bệnh viện thú cưng nuôi mèo hiến máu chuyên nghiệp để trục lợi, cô ấy liền đoạn tuyệt quan hệ với ông ta.
Hai chúng tôi đã giải cứu chú mèo nhỏ đó ra, cùng nhau góp vốn mở một bệnh viện thú cưng!
Có đôi lúc, Xán Xán gọi điện thoại tới, tôi sợ bị các chủ nuôi thú cưng phát hiện nên đành phải lén lút nghe máy. Dao Ngọc thấy dáng vẻ lén lút mờ ám đó của tôi, còn tưởng rằng tôi đang yêu đương hẹn hò nữa cơ chứ.
Xán Xán không hiểu thế nào gọi là “yêu đương”.
Tôi giải thích cho nó nghe:
— Là hai bên thích nhau, sau đó thiết lập một mối quan hệ tình cảm đặc biệt, giữa hai người có sự giao lưu tình cảm lãng mạn, thân mật với nhau.
Xán Xán hiếm khi vội vã cúp điện thoại như vậy.
Đêm hôm đó, Xán Xán vào trong giấc mơ, hỏi tôi:
— Người có thể yêu đương với Xán không?
Tôi dở khóc dở cười.
Xán Xán rất nghiêm túc:
— Xán thích người nhất! Người cũng chỉ được thích Xán nhất thôi đó! Người không được thích Nguyên Nguyên, Hoa Hoa, Cẩu Tử, Sơn Quân, Cổ Quái… nhiều hơn Xán đâu đó! Nhưng có thể xếp ngang hàng với Bảo Bảo!
Tôi trêu chọc Xán Xán:
— Vậy còn mẹ của con thì sao?
Xán Xán có chút khổ sở suy nghĩ:
— Đợi sau khi tìm được mẹ rồi, Xán, Bảo, người, mẹ, chúng ta cùng nhau yêu!
Tôi xoa xoa cái đầu tròn nhỏ của Xán Xán:
— Được chứ!
(Ngoại truyện 1)
Chú mèo tên là Bảo Bảo.
Lúc gặp được Phương Phương, chú mèo đã đi lang thang rất lâu rồi.
Người đem chú mèo ra khỏi tủ kính trưng bày là hai con người, mối quan hệ của họ rất tốt, thường xuyên ôm hôn nhau. Họ đặt tên cho chú mèo là Mãi Mãi, nói rằng muốn dưới sự chứng kiến của chú mèo, họ sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Chaporia
Bình Luận (0)