Sau này, họ chia tay nhau.

Chẳng còn ai ngó ngàng đến chú mèo nữa.

Không biết đã qua bao lâu, chú mèo gặp được Phương Phương.

Ngày hôm đó ánh mặt trời rất ấm áp, thế nhưng Phương Phương lại khóc vô cùng thương tâm.

Chú mèo ghé sát lại gần, Phương Phương liền không khóc nữa.

Phương Phương đem chú mèo về nhà.

Cô đặt cho chú mèo một cái tên mới, gọi là Kim Tiền Bảo.

Phương Phương mua cho Bảo Bảo loại hạt mèo rất ngon, nhưng cô luôn cảm thấy bản thân đối xử với Bảo Bảo vẫn chưa đủ tốt, cứ cách ba bữa năm ngày lại lẩm bẩm nói phải nỗ lực kiếm tiền, để mua cho Bảo Bảo loại hạt mèo tốt hơn nữa!

Cô nói: Đợi đến khi dì có tiền rồi, mỗi một viên hạt mà Bảo Bảo ăn đều phải là một hương vị khác nhau mới được!

Được chứ! Được chứ!

Phương Phương rất nỗ lực. Chúng tôi đổi từ cái ổ nhỏ sang một cái ổ lớn hơn, Phương Phương còn mua cho Bảo Bảo rất nhiều đồ chơi nhỏ, còn có cả nhà cây cho mèo nữa!

Nhưng Bảo Bảo vẫn chỉ thích ngủ ở bên cạnh Phương Phương thôi.

— Con thật là! Đúng là không biết hưởng thụ gì cả! Cái nhà cây kia hoành tráng biết bao nhiêu, sao cứ nhất định không chịu ngủ hả con?

Dĩ nhiên là vì trên nhà cây không có mùi hương của Phương Phương rồi!

Sau này, Phương Phương đã rất lâu không trở về ổ, giống như cái lần đột nhiên cả người cô ấy nóng bừng lên rồi ngủ một giấc thật lâu vậy.

Bảo Bảo sợ lắm!

Cuối cùng, người bạn tốt của cô ấy cũng đến đổ hạt mèo cho Bảo Bảo.

Bảo Bảo nhìn cô ấy.

Cô ấy hiểu được ý của Bảo Bảo:

— Mày yên tâm đi! Phương Phương sẽ không bỏ rơi mày mà không quản đâu! Nó chỉ là bị thương rất nặng thôi.

— Mày cũng nhớ nó đúng không?

— Sao trên đời lại có kiểu bố mẹ nhẫn tâm đến mức này cơ chứ?!

— Có tiền cưới vợ cho con trai, không có tiền cứu mạng con gái!

— Cho dù tài xế gây tai nạn không bồi thường, Phương Phương kiếm được tiền cũng có phải là không trả lại cho họ đâu!

Bảo Bảo không hiểu, thế nhưng Bảo Bảo biết, Phương Phương — cái đồ ngậm đắng nuốt cay này sắp không gượng nổi nữa rồi!

Phương Phương của Bảo Bảo ơi, Bảo Bảo tặng thêm cho người một mạng sống nữa nhé!

— Sinh mạng của con người dài lắm, mèo chỉ có thể đi cùng người một đoạn đường thôi.

— Thế nhưng, mỗi một chú mèo đều sẽ yêu con người.

— Mỗi một chú mèo mà người gặp được, đều có thể là Bảo Bảo.

(Ngoại truyện 2)

【THÔNG BÁO TÌM NGƯỜI】

【Mèo Xán Xán tìm mẹ tên Vạn Vạn!】

【Trưa nay tôi nằm mơ thấy một chú mèo màu xanh xám tên Xán Xán. Nó muốn gửi mộng cho mẹ mình là Vạn Vạn, nhưng không biết khâu nào xảy ra sai sót nên lại gửi đến tôi.】

【Xán Xán nhờ tôi nhắn với mẹ rằng: “Mẹ phải ăn ngon, ngủ ngon, đừng khóc!”】

【Nó còn nói: “Xán Xán sẽ kiếm thêm tiền meo mua vé mộng để đến thăm mẹ!”】

【Đính kèm ảnh chân dung Xán Xán.】

—— Khu vực bình luận ——

Xán Xán Đại Ma Vương: Phương Phương, cái đồ xấu xí mà dì vẽ này là ai thế hả???

Phương Phương: @Xán Xán Đại Ma Vương Ái chà, con phải nhìn vào cái thần thái của nó chứ! Sợi lông bướng bỉnh có rồi nè, vết nhăn chữ Xuyên trên trán cũng có luôn rồi kìa!

Xán Xán Đại Ma Vương: @Phương Phương Dì dám bảo đây là Xán á?!

Xán Xán Đại Ma Vương: @Phương Phương Trời sập xuống thật rồi!!!!

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...