20px

“Được.”

Giọng tôi không có chút do dự nào.

“Vậy bắt đầu từ việc đó trước.”

“Tôi cần làm gì?”

“Cô cần một điểm tựa để bẩy chuyện này lên.”

Luật sư Trương đáp.

“Cách tốt nhất là để ngân hàng chủ động điều tra. Mà muốn ngân hàng điều tra thì phải có một người tố giác đủ khiến họ coi trọng.”

Trong đầu tôi hiện lên gương mặt tức tối của Bạch Vy.

Một người tố giác hoàn hảo đã tự mình tìm đến.

08

Tôi bỏ chặn Bạch Vy.

Sau đó gửi cho cô ta một tin nhắn.

“Chú cô đang làm phó giám đốc ở Ngân hàng Công Thương, đúng không?”

Tin nhắn vừa gửi chưa đầy một phút, điện thoại của Bạch Vy đã gọi tới.

Trong giọng nói của cô ta đầy sự cảnh giác và căng thẳng.

“Tô Tình? Cô có ý gì? Cô muốn làm gì?”

“Không muốn làm gì cả.”

Tôi tựa lưng vào ghế trong quán cà phê, nhìn dòng xe cộ ngoài cửa sổ.

“Chỉ muốn bàn với cô một vụ giao dịch.”

“Tôi không có gì để nói với cô hết!”

“Thật sao?”

Tôi bật cười khẽ.

“Cô giúp Chu Minh làm giả hồ sơ dòng tiền để vay vốn. Chú cô thì nhắm mắt làm ngơ, thậm chí có thể còn trực tiếp tham gia xử lý. Nếu chuyện này bị bộ phận thanh tra nội bộ của hội sở ngân hàng hoặc cơ quan giám sát tài chính biết được, cô thử đoán xem chiếc ghế phó giám đốc của chú cô có còn ngồi vững không?”

“Cô… cô nói bậy! Tôi không biết cô đang nói gì cả!”

Giọng cô ta bắt đầu run lên.

“Bạch Vy, đừng giả vờ nữa.”

Giọng tôi lạnh xuống.

“Chu Minh đã kể hết mọi chuyện cho tôi rồi. Lúc đắc ý nhất, anh ta xem chuyện các người vận dụng quan hệ và thủ đoạn như thế nào là chiến tích để khoe khoang với tôi.”

“Tất nhiên, cô cũng có thể cược rằng tôi chỉ đang lừa cô.”

“Nhưng trong tay tôi vẫn còn vài ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện anh ta từng gửi cho tôi.”

“Mặc dù chưa đủ làm chứng cứ pháp lý, nhưng nếu đính kèm vào một lá đơn tố cáo gửi tới bộ phận thanh tra của hội sở ngân hàng, tôi nghĩ cũng đủ để họ cảm thấy hứng thú rồi.

Đầu dây bên kia chìm vào im lặng chết chóc.

Tôi nghe rõ tiếng thở gấp gáp của cô ta.

Tôi biết cô ta sợ rồi.

So với việc mất đi “phiếu cơm dài hạn” là Chu Minh, điều khiến cô ta sợ hơn là hủy hoại tiền đồ của chú mình, hủy hoại chỗ dựa lớn nhất của cả gia đình.

“Cô… rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Trong giọng nói của cô ta đã mang theo tiếng nức nở.

“Rất đơn giản.”

“Tôi muốn cô đứng tên thật để tố giác.”

“Tố giác Chu Minh cấu kết với cô nhằm lừa lấy khoản vay từ ngân hàng của chú cô.”

“Cái gì?!”

Cô ta hét lên.

“Cô điên rồi à?! Chẳng phải như thế cũng kéo cả tôi vào luôn sao…”

“Cô sẽ không sao đâu.”

Tôi ngắt lời cô ta.

“Cô là người bị ép buộc. Là nạn nhân bị tình yêu làm mờ mắt. Sau khi phát hiện mình bị lừa, cô đã dũng cảm đứng ra tố giác tội ác, đặt lẽ phải lên trên tình thân.”

“Luật sư của tôi sẽ giúp cô. Anh ấy sẽ hướng dẫn cô phải nói gì, viết bản tường trình thế nào để tách mình ra sạch sẽ.”

“Cô không chỉ vô tội mà còn là người có công.”

Tôi vẽ cho cô ta một kịch bản.

Một kịch bản vừa giúp cô ta trả thù Chu Minh, vừa bảo toàn được bản thân.

“Còn tôi, chỉ cần Chu Minh nhận lấy sự trừng phạt xứng đáng.”

“… Tại sao tôi phải tin cô?”

Cô ta vẫn còn do dự.

“Cô không có lựa chọn.”

Giọng tôi lạnh như băng.

“Hoặc cô trở thành một ‘người lập công chuộc tội’.”

“Hoặc tôi tung toàn bộ mọi thứ ra ngoài. Lúc đó cô, chú cô và Chu Minh cùng nhau xong đời.”

“Tự chọn đi.”

Tôi cúp máy.

Tôi biết cô ta sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn.

Bởi vì tránh hại tìm lợi là bản năng của con người.

Đặc biệt là kiểu người theo chủ nghĩa vị kỷ tinh tế như cô ta.

Quả nhiên, nửa giờ sau, cô ta gửi tin nhắn tới.

“Tôi phải làm gì?”

09

Mọi chuyện sau đó diễn ra thuận lợi đến bất ngờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...