20px

Dưới sự hướng dẫn từ xa của luật sư Trương, Bạch Vy trở thành một “người bị hại” và “người tố giác” hoàn hảo.

Cô ta khóc lóc kể lại với bộ phận thanh tra của ngân hàng việc mình bị Chu Minh dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt như thế nào, bị anh ta ép tham gia vào quá trình lừa đảo vay vốn ra sao.

Cô ta giao nộp toàn bộ lịch sử trò chuyện với Chu Minh, các bản ghi chuyển khoản, thậm chí còn có một đoạn ghi âm bí mật trong đó Chu Minh đắc ý khoe khoang cách mình xử lý được người chú của cô ta.

Chuỗi chứng cứ đầy đủ.

Logic rõ ràng.

Phía ngân hàng nổi giận.

Đây không chỉ là hành vi gian lận vay vốn mà còn là một vụ bê bối tài chính có sự cấu kết từ trong ra ngoài.

Họ lập tức thành lập tổ điều tra chuyên trách, vừa tiến hành kiểm tra nội bộ, vừa trình báo vụ việc với cảnh sát.

Chú của Bạch Vy lập tức bị đình chỉ công tác để điều tra.

Còn Chu Minh, nghe nói khi cảnh sát tìm tới, anh ta vẫn đang ở công ty khoe khoang với đồng nghiệp về chuyến đi “sang Mỹ theo đuổi lại vợ” sắp tới.

Ngày anh ta bị bắt, tin tức còn xuất hiện trên chuyên mục xã hội của báo địa phương.

Trong bức ảnh, anh ta đeo còng tay, cúi đầu, bị hai cảnh sát áp giải lên xe.

Người đàn ông từng hăng hái, ngạo nghễ ấy giờ trông chật vật chẳng khác nào một con chó mất chủ.

Lúc bạn tôi gửi đường dẫn bài báo cho tôi, tôi đang ở xưởng gốm phủ men cho một chiếc bình mới làm.

Tôi mở liên kết, nhìn bức ảnh đó thật lâu.

Trong lòng không có cảm giác hả hê trả thù.

Cũng không có niềm vui khi báo được mối thù lớn.

Chỉ có sự bình yên khi mọi chuyện cuối cùng đã ngã ngũ.

Người đàn ông đã giày vò tôi suốt năm năm, thậm chí sau khi tôi rời đi vẫn muốn dùng cái bóng của mình bao trùm lên cuộc sống của tôi, cuối cùng cũng bị nhốt vào chính chiếc lồng do anh ta tự dựng nên.

Còn tôi, cuối cùng cũng có được tự do thực sự và trọn vẹn.

Bức email đe dọa kia đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập anh ta.

Luật sư Trương nộp nó cho cảnh sát như bằng chứng về hành vi cưỡng ép và đe dọa của Chu Minh.

Nhiều tội danh cộng lại.

Thứ chờ đợi anh ta phía trước là những năm tháng dài trong tù.

Tôi chuyển cho luật sư Trương một khoản phí luật sư không hề nhỏ.

Trong điện thoại, anh ấy cười nói:

“Cô Tô, chúc mừng cô. Sau này có thể yên tâm ngủ ngon rồi.”

“Cảm ơn anh, luật sư Trương.”

“Không cần cảm ơn tôi. Chính cô đã tự cứu lấy mình.”

Anh ấy nói:

“Sự bình tĩnh và quyết đoán của cô là điều xuất sắc nhất mà tôi từng thấy.”

Sau khi cúp máy, tôi nhẹ nhàng quét lớp men cuối cùng lên miệng chiếc bình.

Đó là một màu xanh thiên thanh rất đẹp.

Màu của bầu trời sau cơn mưa.

10

Sau khi mọi chuyện được giải quyết, chị Lưu giúp tôi chuyển sang một căn hộ mới.

Nó nằm ở phía bên kia thành phố, trong một khu dân cư yên tĩnh và an toàn hơn.

Tôi đóng gói lại toàn bộ đồ đạc ở căn hộ cũ rồi chuyển sang nơi ở mới.

Trên ban công của ngôi nhà mới, tôi bày đầy những chiếc bình hoa và chum gốm do chính tay mình làm.

Tôi mua rất nhiều hoa.

Hoa hồng.

Hoa ly.

Hoa tulip.

Mỗi ngày tưới nước, cắt tỉa cành lá, ngắm chúng nở rộ dưới ánh nắng nơi đất khách.

Bố mẹ tôi đã sang thăm tôi một lần.

Họ ở đây suốt một tháng.

Chúng tôi cùng đi dạo bên biển, tham quan bảo tàng và lên đỉnh núi ngắm hoàng hôn.

Mẹ nhìn tôi trò chuyện bằng tiếng Anh một cách thành thạo, nhìn tôi sắp xếp cuộc sống đâu vào đấy, rồi nắm lấy tay tôi, đôi mắt đỏ hoe.

“Tình Tình, con trưởng thành rồi.”

Bố chỉ vỗ nhẹ lên vai tôi, không nói gì, nhưng trong ánh mắt đầy vẻ tự hào và an lòng.

Ngày họ rời đi, tôi tiễn ra sân bay.

Trước khi bước vào khu kiểm tra an ninh, mẹ quay lại nhìn tôi.

“Sau này nhớ tìm một người thật lòng đối xử tốt với con.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...