07
Ngày họp phụ huynh, trước cổng trường xe sang nối dài như mây.
Tôi đặc biệt xin hội đồng quản trị ban hành quy định không cho xe cá nhân vào trường.
Mặc kệ là tổng tài này hay chủ tịch nọ, vào trường đều là phụ huynh của học sinh XX, cứ đi bộ cho tôi.
Tôi dặn trợ lý của ban thư ký chăm sóc tốt cho ông nội của Khương Dao Dao, đợi lát nữa khi buổi họp bắt đầu thì đưa ông đến lớp học.
Còn bản thân thì chủ động đi tìm Nam Cung Tuân để nói chuyện trước.
Với tư cách là thành viên hội đồng quản trị, Nam Cung Tuân có văn phòng riêng trong trường.
Tôi đã chào hỏi anh trước đó, anh bảo tôi cứ đến văn phòng đợi.
Tôi ngồi trên ghế sofa tiếp khách, chờ đến mức có chút chán, bèn quan sát căn phòng.
Trong tủ sách, từng hàng kẹp tài liệu được sắp xếp ngay ngắn, thỉnh thoảng ở giữa lại xuất hiện một cuốn tiểu thuyết lạc quẻ.
Trên bàn làm việc đặt một số vật dụng thường dùng của con gái: dây buộc tóc, kẹo, còn có cả phấn phủ và son môi để dặm lại lớp trang điểm.
Tôi nhướng mày.
Vị tổng tài Nam Cung này nuôi tình nhân nhỏ trong văn phòng hội đồng quản trị sao?
Ngoài ra còn có một khung ảnh bị che lại.
Như bị ma xui quỷ khiến, tôi đưa tay định mở khung ảnh đó ra.
Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của người đàn ông, trầm thấp từ tính như tiếng đàn cello, mang theo chút run rẩy rất nhỏ mà không ai biết.
“Cảnh Chi… anh đến rồi.”
Tôi quay đầu lại.
Gương mặt tuấn mỹ của người đàn ông mạnh mẽ xông vào tầm mắt, khiến tôi gần như nghẹt thở.
Gương mặt ấy giống như một công tử phong lưu bước ra từ tranh cổ.
Nhưng màu mắt lại là sắc xanh u buồn nhất trong bảng màu.
Đường nét lai Tây cùng cấu trúc xương ưu việt khiến anh mang vẻ kiêu ngạo bẩm sinh.
Nhưng nốt ruồi lệ nơi khóe mắt lại làm giảm đi sự sắc bén ấy, khiến anh trở nên dịu dàng và đa tình.
Tôi đè nén trái tim đang đập loạn.
Chỉ cảm thấy tấm ảnh trên hồ sơ học sinh thật sự chụp quá bảo thủ rồi.
Nam Cung Tuân bước về phía tôi, cong nhẹ khóe mắt.
“Sao không nói gì vậy?”
Trong giọng điệu của anh có sự thân quen khó hiểu.
Tôi theo bản năng né tránh ánh mắt ấy.
Tôi hắng giọng, nghiêm mặt lại, quyết định đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi đang nghĩ xem nên phê bình vị phụ huynh này thế nào.”
Nụ cười trên mặt Nam Cung Tuân cứng lại.
“… Cô nói đi.”
“Nam Cung Dật Cảnh hiện đang trong tuổi dậy thì, phụ huynh cần quan tâm nhiều hơn. Tôi có thể hiểu việc ngài bận rộn công việc, nhưng…”
Tôi đột nhiên dừng lại, nhớ ra một chuyện.
“Mẹ của Nam Cung Dật Cảnh có phải không ở bên cạnh em ấy không? Như vậy lại càng cần sự quan tâm của người cha.”
Tôi nhìn quanh.
Nhìn thấy những dấu vết của phụ nữ khắp căn phòng này, tôi khéo léo khuyên nhủ:
“Hơn nữa, nếu bên cạnh ngài Nam Cung có một người phụ nữ phù hợp, ở độ tuổi thích hợp, và Nam Cung Dật Cảnh cũng chấp nhận cô ấy…”
“Thì cũng có thể để cô ấy quan tâm Nam Cung Dật Cảnh nhiều hơn.”
“Dù sao có những cảm xúc, phụ nữ thường dễ nhận ra hơn.”
Dường như bị chạm vào nỗi đau nào đó, vẻ buồn bã thoáng hiện trong mắt Nam Cung Tuân.
Anh khẽ nói:
“Người anh yêu chỉ là đi đến một nơi rất xa, cô ấy sẽ quay về.”
“Dật Cảnh cũng sẽ không chấp nhận người khác thay thế vị trí của mẹ nó, trừ khi…”
Lời còn chưa dứt.
Cánh cửa văn phòng đang đóng kín bị người ta đẩy mạnh ra.
Nam Cung Dật Cảnh đứng ở cửa, thở hổn hển, mặt đỏ bừng.
“Đủ rồi!”
08
Nam Cung Tuân cau mày quay đầu lại.
“Đây là thái độ nói chuyện với trưởng bối của con sao?”
Nam Cung Dật Cảnh xông tới, chắn trước mặt tôi, ngẩng đầu nhìn cha mình.
“Không tôn trọng trưởng bối chính là phẩm chất tốt đẹp học từ cha đấy!”
Nam Cung Tuân tức đến bật cười.
Ánh mắt anh rơi lên người tôi, rồi đột nhiên đổi thành vẻ dịu dàng và cô đơn.
Anh thở dài.
“… Cô Cảnh, tính tình Dật Cảnh có hơi tệ một chút, cô đừng chấp nhặt với nó. Muốn trách thì trách tôi… dạy con không tốt.”
Nam Cung Dật Cảnh lập tức xù lông.
“Cha bớt giả vờ đáng thương đi!”
Nam Cung Tuân không để ý tới cậu, tiếp tục nhẹ giọng nói với tôi:
“Thật ra Dật Cảnh rất ngoan, chỉ là không biết cách biểu đạt.”
“Ví dụ như hồi nhỏ nhớ mẹ, nó cũng không khóc, chỉ ôm gối ngồi ngoài cửa đợi một mình…”
Mặt Nam Cung Dật Cảnh đỏ bừng.
“Cha nói linh tinh cái gì vậy! Ai đợi chứ?”
Cuối cùng Nam Cung Tuân mới nhìn sang con trai, ánh mắt vô tội.
“Cha chỉ muốn cô Cảnh hiểu con hơn một chút thôi.”
“Hiểu tôi cái gì chứ! Rõ ràng cha là…”
Nam Cung Dật Cảnh đột nhiên khựng lại, nghiến răng tiếp lời:
“Đừng tưởng con không biết cha đang nghĩ gì!”
Nhìn bộ dạng đối chọi gay gắt của hai cha con.
Tôi đột nhiên thấy đau đầu.
“Ờm… chờ một chút.”
“Nam Cung, em ra ngoài trước được không?”
Hai cha con họ Nam Cung đồng thời nhìn tôi.
Hai đôi mắt sáng long lanh giống nhau như đúc.
Tôi day trán.
Quên mất ở đây có tận hai người họ Nam Cung.
“Nam Cung Dật Cảnh, có thể để tôi nói chuyện riêng với cha em một lát không?”
Dưới sự kiên quyết của tôi, cuối cùng cậu vẫn miễn cưỡng đi ra ngoài.
Tôi bất mãn nói với Nam Cung Tuân:
“Em ấy vẫn còn là một đứa trẻ, anh có thể đừng bắt nạt em ấy như vậy được không?”
Tôi không nhận ra trong giọng nói của mình mang theo chút trách móc và hờn dỗi khó hiểu.
Nam Cung Tuân có chút tủi thân.
“Anh đâu có…”
Tôi đối diện với ánh mắt anh.
Giống như rơi vào một vùng biển xanh thẳm.
Phức tạp khó dò.
Sau những đợt sóng dữ dội là nỗi buồn tĩnh lặng.
Tôi sững người.
Thậm chí quên cả mình định nói gì.
Không biết bao lâu sau, tôi mới thu hồi ánh mắt, cúi đầu, giọng nói mềm xuống.
“Mấy hôm trước Nam Cung Dật Cảnh tham gia đua xe rồi va chạm…”
Tôi dặn Nam Cung Tuân phải nói chuyện tử tế với Nam Cung Dật Cảnh.
Tránh để cậu lại lén đi thi đấu kiểu nổi loạn như vậy.
Lúc này Nam Cung Tuân mới biết số tiền bị quẹt từ thẻ phụ của Nam Cung Dật Cảnh là để sửa xe.
Anh bật cười vì tức.
Dưới ánh mắt trừng của tôi, lại ngoan ngoãn gật đầu.
“Được, anh sẽ làm.”
Tôi bước ra ngoài.
Nam Cung Dật Cảnh đang bồn chồn đi đi lại lại ngoài cửa.
Thấy tôi đi ra, mắt cậu sáng lên.
Trừng cha mình một cái rồi kéo tôi đi ra ngoài.
Vừa đi vừa lải nhải dặn dò:
“Có vài người nhìn ngoài mặt đứng đắn, thực ra thích trâu già gặm cỏ non, lại còn cực kỳ đen tối. Cô Cảnh nhất định phải cẩn thận!”
“Buổi họp phụ huynh sắp bắt đầu rồi, chủ nhiệm đang gọi cô qua đó, chúng ta mau đi thôi!”
Chaporia
Bình Luận (0)