20px

09

Tôi cẩn thận trả lời xong câu hỏi cuối cùng của phụ huynh.

Sau đó lại từ chối con gà ta mà ông nội Khương Dao Dao nhất quyết muốn tặng tôi.

Khi đi tới góc rẽ của tòa nhà giảng dạy, tôi nghe thấy giọng nói đè nén cơn giận của Nam Cung Dật Cảnh.

“Cha có thể cách xa cô Cảnh một chút được không!”

Giọng Nam Cung Tuân bình tĩnh mà lạnh nhạt.

“Chưa đến lượt con quản chuyện của cha.”

Nam Cung Dật Cảnh nghiến răng.

“Dù cho… dù cho cô ấy rất giống mẹ con!”

“Nhưng cô ấy không phải thế thân của ai cả. Cha đừng hòng có ý đồ với cô ấy!”

Tôi kinh ngạc đứng chết trân tại chỗ.

Dường như Nam Cung Tuân cũng ngẩn người.

Một lúc lâu sau mới bật ra tiếng cười vì tức không thể tin nổi.

Anh hỏi ngược lại:

“Con cho rằng cha xem cô ấy là thế thân của mẹ con?”

Nam Cung Dật Cảnh ngẩng cao đầu, dáng vẻ ngông nghênh.

“Chẳng phải sao?!”

“Đừng tưởng con không biết cha cho người điều tra lý lịch của cô ấy, còn lén theo dõi cô ấy tan làm về nhà.”

“Lúc cô ấy mới tới trường, cha còn cảnh cáo con không được làm cô ấy tức giận…”

“Trước đây sao con không biết cha còn là một tên biến thái như vậy!”

Trong giọng nói của thiếu niên mười lăm tuổi lộ rõ sự sụp đổ.

Nam Cung Tuân cạn lời hồi lâu.

“… Trước đây cha cũng không biết trí tưởng tượng của con phong phú đến vậy.”

“Cả đời này cha sẽ không động lòng với bất kỳ ai ngoài mẹ con.”

“Cũng sẽ không tìm cho con một người mẹ kế.”

Nam Cung Dật Cảnh ngẩn ra mấy giây rồi kinh ngạc hỏi ngược:

“Ý cha là… cô ấy chính là người mẹ nhẫn tâm vừa sinh con xong đã bỏ sang nước ngoài sao?!”

“Không thể nào! Cảnh Chi mới hai mươi lăm tuổi thôi mà, con đã mười lăm rồi!”

Nam Cung Tuân thấp giọng giải thích vài câu.

Hai người dần đi xa.

Nhưng tôi hoàn toàn không còn tâm trạng đuổi theo nữa.

Người mẹ nhẫn tâm bỏ sang nước ngoài ngay sau khi sinh Nam Cung Dật Cảnh… là tôi sao?

Tôi cắn ngón tay bắt đầu tra cứu tên các doanh nghiệp nhà họ Nam Cung.

【Công ty Công nghệ Cảnh Trí】và 【Công ty Đầu tư Cảnh Tri】.

Lại khớp rồi.

Tiếp theo là hồ sơ cá nhân của Nam Cung Tuân.

Năm nay ba mươi lăm tuổi, cao 188 cm, yêu thích tập gym.

Dù có vô tư đến đâu cũng không thể xem đó là trùng hợp nữa rồi!

Bây giờ chỉ còn hình xăm hoa hồng trên cơ bụng là bằng chứng xác thực cuối cùng…

Tôi hồn vía lên mây hỏi hệ thống:

【Đây là bàn tay vàng mà các người sắp xếp cho tôi sao?】

Hệ thống:

【… Ký chủ nghĩ nhiều rồi.】

Tôi đang đau đầu suy nghĩ thì điện thoại nhận được một cuộc gọi.

“Cô giáo Cảnh Chi, xin lỗi vì làm phiền.”

“Không biết cô có sẵn lòng nhận một công việc gia sư không?”

Giọng Nam Cung Tuân ôn hòa.

Nhưng trong mắt tôi lại hiện lên hình ảnh một thợ săn đang cười dịu dàng chờ con mồi bước vào bẫy.

Anh cười nói:

“Dật Cảnh khó khăn lắm mới chịu học hành.”

“Thằng bé cũng dễ chấp nhận cô phụ đạo hơn.”

“Mong cô suy nghĩ kỹ.”

“Tiền lương cô tự quyết, thời gian cũng có thể do cô sắp xếp.”

Theo bản năng tôi muốn từ chối.

Hệ thống vội vàng nhắc nhở:

【Ký chủ, cô cần đóng vai nhân vật được thiết lập ban đầu trước khi cốt truyện nguyên tác kết thúc. Những nhiệm vụ liên quan đến Nam Cung Dật Cảnh về sau sẽ ngày càng phiền phức hơn.】

Tôi suy nghĩ hai giây.

Quả thật.

Nhiệm vụ lần trước yêu cầu tiếp xúc thân mật với Nam Cung Dật Cảnh, cuối cùng tôi vô tình kéo tai cậu mà hoàn thành.

Cốt truyện nguyên tác phải kéo dài đến khi nam nữ chính tốt nghiệp cấp ba rồi lên đại học, còn tận hai năm.

Những nhiệm vụ về sau đúng là khó thực hiện trong trường.

Huống hồ…

Nếu tới nhà họ Nam Cung, cũng tiện xác nhận hình xăm hoa hồng trên cơ bụng.

Sau khi nghĩ thông suốt, tôi đồng ý lời mời của Nam Cung Tuân.

10

Biệt thự cũ của nhà họ Nam Cung giống hệt nhà nam chính trong mọi cuốn tiểu thuyết.

Nằm trên sườn núi.

Nam Cung Dật Cảnh cùng xe tới đón tôi.

Nhìn tư thế ngồi ngay ngắn nhưng căng thẳng của cậu, tôi không nhịn được cười.

“Tôi tới dạy kèm cho em, không phải đi thăm nhà. Em không cần căng thẳng như vậy.”

Cậu lẩm bẩm:

“Thăm nhà em cũng không căng thẳng!”

Miệng nói vậy.

Nhưng cơ thể lại dần thả lỏng.

So với hai tháng trước khi tôi vừa tới thế giới này.

Nam Cung Dật Cảnh đã thay đổi rất nhiều.

Mái tóc đỏ nổi loạn trước đây đã nhuộm lại màu đen.

Mái tóc mềm mại rủ xuống hai bên má.

Trước kia lúc nào cũng mang dáng vẻ ngủ không đủ nên cáu kỉnh.

Giờ quầng thâm và sự nóng nảy trong mắt đều đã nhạt đi.

Không biết cậu có tin những lời Nam Cung Tuân nói hay không.

Nhưng quả thật cậu đã thêm vài phần dựa dẫm và kính mến tôi.

Nếu tôi có một đứa con…

Có lẽ đây chính là hình ảnh trong lòng tôi.

Tôi trầm giọng hỏi hệ thống:

【Những lời Nam Cung Tuân nói rốt cuộc có ý gì? Vì sao người bạn trai tôi tùy tiện bịa ra lại có đặc điểm giống hệt anh ấy?】

Hệ thống im lặng một lúc.

【… Trước khi cốt truyện nguyên tác kết thúc, không thể mở khóa thông tin chi tiết của nam phụ Nam Cung Tuân.】

Tôi tiếp tục hỏi:

【Tôi không hỏi Nam Cung Tuân, tôi hỏi về chính tôi. Tôi nhớ các người từng nói, là tôi chủ động yêu cầu tới thế giới này.】

Hệ thống:

【Đúng vậy.】

Tôi hỏi tiếp:

【Một thế giới có thể đến hai lần không?】

Giọng hệ thống có chút giật lag:

【… Câu hỏi vi phạm @… có thể… #* đặc biệt…】

Sau đó không nói thêm gì nữa.

Tôi đã có vài suy đoán.

Im lặng một lát rồi bật cười.

Không hỏi tiếp nữa.

Việc học thêm, Nam Cung Dật Cảnh cực kỳ nghiêm túc.

Không chỉ mời tôi làm gia sư, cậu còn mời những giáo viên nổi tiếng chuyên nghiệp cho các môn khác.

Là nam chính của một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, giai đoạn đầu có thể là một học bá đường phố bất cần đời, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngốc thật sự.

Cho nên lúc tôi giảng bài cho cậu cũng rất nhẹ nhàng, chỉ cần chỉ điểm đôi chút là cậu hiểu ngay.

Ngược lại khiến tôi, người gia sư này, nhàn nhã đến mức có hơi quá đáng.

Tôi ngồi bên cạnh cậu, uống nước có ga do đầu bếp đặc chế, xem truyện tranh, chờ cậu làm đề.

Có người khẽ gõ cửa.

“Cô Cảnh Chi, ông chủ hỏi khẩu vị kiêng kỵ của cô có thay đổi không ạ?”

Tôi bỏ qua sự kỳ lạ trong câu hỏi đó, thuận miệng trả lời.

Nửa tiếng sau lại có người gõ cửa.

“Cô Cảnh Chi, nhà bếp đã chuẩn bị bánh mousse việt quất socola đen cho cô, cô muốn ăn bây giờ hay để lát nữa ạ?”

Nam Cung Dật Cảnh siết chặt cây bút.

Sắc mặt tôi cũng trở nên kỳ quái.

Ngay sau đó liên tục có người tới hỏi.

Lúc thì hỏi tôi muốn ăn gì uống gì.

Lúc lại nói phòng nghỉ đã chuẩn bị xong, nếu buồn ngủ tôi có thể đi nghỉ một lát.

Quá đáng hơn nữa là còn mang cả băng game đang trong giai đoạn đặt trước ra dụ dỗ tôi.

Người ngoài cửa cất giọng nhàn nhạt, mang theo ý cười mơ hồ.

“Cảnh Chi, trong nhà có phòng giải trí.”

“Anh có thể chơi cùng em trò chơi hai người đó.”

Nam Cung Dật Cảnh không nhịn nổi nữa, hướng ra ngoài cửa hét lớn:

“Cảnh Chi muốn chơi thì tôi cũng có thể chơi cùng cô ấy!”

Tôi kiểm tra xong bài thi của Nam Cung Dật Cảnh.

Đúng hết.

Tôi vừa định mở miệng.

Nam Cung Tuân lịch sự đẩy cửa bước vào, ra hiệu cho người giúp việc đặt ba bộ đề mới tinh lên bàn.

Người đàn ông mặc sơ mi trắng, tay áo tùy ý xắn tới khuỷu tay, trông vừa lười biếng vừa phóng khoáng.

Khi nói chuyện với Nam Cung Dật Cảnh, anh đặc biệt lạnh lùng.

“Không, con không có thời gian.”

Sau đó mới quay đầu nhìn tôi, đôi mắt cong lên đầy ý cười.

“Cảnh Chi, anh chơi cùng em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...