20px

13

Sắc mặt Thẩm Vận lập tức trắng bệch.

Bà ta há miệng, chỉ có thể bất lực xin lỗi:

“A Tuân, xin lỗi, anh đừng tức giận.”

Nam Cung Tuân chậm rãi bước xuống cầu thang, đi tới bên cạnh tôi.

Tôi ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người anh, nhớ lại cảnh tượng trong hồ bơi lúc nãy, vành tai lập tức đỏ bừng.

Cánh tay Nam Cung Tuân vòng qua vai tôi, giọng điệu bình thản nhưng trầm thấp:

“Người cô xúc phạm không phải là tôi. Nên xin lỗi ai, chắc không cần tôi nhắc chứ?”

Thẩm Vận nhìn tôi, cắn môi, miễn cưỡng nói:

“Cô Cảnh, xin l…”

Tôi khoát tay:

“Không chấp nhận, bà đừng nói nữa.”

Loại xin lỗi ngoài mặt nhưng sau lưng có thể nguyền rủa tôi này, tôi không muốn nghe.

Thẩm Vận kinh ngạc ngậm miệng.

Nam Cung Tuân khẽ cười.

Sự rung động rất nhỏ truyền qua lồng ngực tới bên cạnh tôi, khiến nhịp tim tôi cũng tăng nhanh.

Anh gọi điện thoại, thản nhiên nói:

“Nếu Cảnh Chi nói không chấp nhận, vậy từ hôm nay, tập đoàn Nam Cung sẽ chấm dứt toàn bộ hợp tác với nhà họ Thượng Quan.”

“Tiền vi phạm hợp đồng sẽ bồi thường theo mức tối đa ghi trong hợp đồng.”

“Hoàn thành toàn bộ thủ tục trong hôm nay.”

Đầu dây bên kia cung kính đáp một tiếng.

Sắc mặt Thẩm Vận hoàn toàn trắng bệch.

Bà ta hoảng hốt nâng cao giọng:

“Chỉ vì một người phụ nữ mà anh muốn trở mặt với nhà họ Thượng Quan sao?!”

Nam Cung Tuân nghiêng đầu nhìn bà ta một cái, thản nhiên nói:

“Thứ nhất, cô ấy tên là Cảnh Chi, là người quan trọng nhất của nhà họ Nam Cung.”

“Thứ hai, trong mắt tôi, nhà họ Thượng Quan không đủ tư cách nói chuyện thể diện với nhà họ Nam Cung.”

“Những việc bà làm hôm nay trong nhà tôi đã tiêu hao sạch chút thể diện cuối cùng.”

“Nếu các người không cần, vậy cũng không cần cho nữa.”

“Từ hôm nay trở đi, nhà họ Nam Cung và nhà họ Thượng Quan không có hợp tác, không có hôn ước, cũng không còn bất cứ quan hệ gì.”

“Nếu bà dám tung tin đồn gì ra ngoài…”

Anh nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vận.

Giọng lạnh như băng.

“Tôi sẽ khiến nhà họ Thượng Quan không thể tiếp tục tồn tại ở thành phố A.”

Môi Thẩm Vận run rẩy.

Hốc mắt đỏ hoe.

Nhưng không dám nói thêm một lời nào nữa.

Nam Cung Dật Cảnh bực bội phất tay:

“Còn không đi, chờ ai tiễn à?!”

Thẩm Vận dẫn theo Thượng Quan Mạt Lỵ không dám khóc nữa, chật vật rời đi.

Nam Cung Dật Cảnh cũng bị Nam Cung Tuân tìm lý do đuổi đi.

Chỉ còn lại tôi và Nam Cung Tuân.

Tôi nhìn anh, trong lòng mềm nhũn.

Tôi hỏi:

“Mẹ của Nam Cung Dật Cảnh có phải…”

Có phải là tôi không?

Tôi có phải đã từng ở bên anh không?

Nam Cung Tuân lập tức phủ nhận:

“Không phải.”

Tôi sững người.

Không hiểu vì sao anh lại không thừa nhận.

Tôi cắn môi:

“Anh vừa nói em là người quan trọng nhất của nhà họ Nam Cung?”

Biểu cảm của anh trở nên sốt ruột.

“Đúng, em là.”

Nam Cung Tuân hạ mắt xuống.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Sau một khoảng lặng, anh khẽ nói:

“Cảnh Chi, em sẽ là người quan trọng nhất của anh, cũng là người quan trọng nhất của Dật Cảnh.”

“Anh sẽ dùng cả sinh mạng để bảo vệ em.”

“Nhưng…”

“Em không thể là mẹ của Nam Cung Dật Cảnh.”

14

Sau khi rời khỏi nhà họ Nam Cung, tôi vẫn không hiểu thái độ của Nam Cung Tuân.

Rõ ràng sự thật chỉ còn cách một lớp giấy cửa sổ.

Rốt cuộc lý do gì khiến anh không dám vạch trần cũng không dám nhắc tới?

Hệ thống bị đánh ba gậy cũng không thốt nổi một tiếng.

Tôi cũng lười hỏi.

May mà khoảng thời gian này tôi đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ của cô giáo nữ phụ độc ác.

Tiếp theo chỉ cần chờ Nam Cung Dật Cảnh tốt nghiệp cấp ba là tôi hoàn toàn được giải thoát.

Thành tích của Khương Dao Dao trong học viện bỏ xa tất cả mọi người.

Dù Nam Cung Dật Cảnh đã học bù rất lâu, cuối cùng vẫn chỉ có thể đứng thứ hai.

Hệ thống vô cùng khó hiểu:

【Không đúng nha! Nam chính phải đứng nhất mới đúng chứ.】

Tôi nhìn bóng dáng Khương Dao Dao ngoan ngoãn làm bài, nhẹ giọng giảng bài cho bạn cùng bàn.

Trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng của giáo viên.

Tôi nói:

【Trong nguyên tác, Khương Dao Dao vừa bị bạo lực học đường, vừa yêu sớm.】

【Thời gian ngoài giờ học giai đoạn đầu đều dùng để đi làm thêm, giai đoạn sau lại dành hết để phụ đạo cho nam chính.】

【Nhưng bây giờ có học bổng trợ cấp, cũng không cần quản Nam Cung Dật Cảnh là cái đuôi vướng víu đó nữa. Thành tích đứng nhất chẳng phải rất bình thường sao?】

Khương Dao Dao từng bước từ một cô gái nhỏ có chút nhút nhát trở thành học bá tự tin, hoạt bát và được yêu thích.

Tâm tư của Nam Cung Dật Cảnh căn bản không giấu nổi.

Dưới sự nhắc nhở của tôi, cậu cũng chỉ dám lén lút tìm cách tới gần cô.

Còn sau khi tốt nghiệp thế nào, đó là chuyện của bọn họ.

Ba ngày sau kỳ thi đại học.

Cuối cùng Nam Cung Dật Cảnh cũng nhận được chiếc xe thể thao đã chờ rất lâu.

Cậu hào hứng mời ba người còn lại trong F4 và Khương Dao Dao đi chơi.

Tiếng điện thoại và thông báo của hệ thống đồng thời vang lên.

Giọng Tây Môn Trúc Hàn đầy căng thẳng:

“Cô Cảnh! Nam Cung vào bệnh viện rồi, cô mau tới đi!”

Hệ thống:

【Xin ký chủ chú ý, cốt truyện nguyên tác được sửa chữa. Sau khi hoàn thành tình tiết tai nạn xe của Nam Cung Dật Cảnh lần này, câu chuyện sẽ kết thúc.】

Tim tôi hụt mất một nhịp.

Tôi vội vàng chạy tới bệnh viện.

Dù hệ thống nói nam chính sẽ không chết.

Nhưng tôi vẫn rối như tơ vò.

Khi tới bệnh viện, Nam Cung Tuân cũng đã đến.

Anh đang gọi điện thoại cho thư ký, yêu cầu tìm bác sĩ có thẩm quyền nhất tới phẫu thuật cho Nam Cung Dật Cảnh.

Một y tá vội vàng chạy ra từ phòng cấp cứu.

“Ai là người nhà của Nam Cung Dật Cảnh?”

Nam Cung Tuân bước tới.

“Tôi.”

Y tá khó xử nói:

“Bệnh nhân mất máu rất nhiều, lại là nhóm máu hiếm, cần truyền máu.”

Nhóm máu hiếm?

Trước khi não kịp phản ứng, tôi đã bật dậy.

“Tôi là nhóm máu hiếm! Tôi có thể hiến máu!”

Y tá vui mừng:

“Tốt quá rồi! Vậy mời cô đi theo tôi làm kiểm tra sơ bộ.”

Nam Cung Tuân siết chặt cổ tay tôi, buột miệng nói:

“Cảnh Chi không được! Em ấy không thể hiến máu!”

Tôi khó hiểu:

“Tại sao?!”

Y tá nhìn bàn tay Nam Cung Tuân đang nắm tay tôi rồi như hiểu ra.

“Cô là người thân trực hệ của Nam Cung Dật Cảnh sao?”

“Người thân trực hệ không thể truyền máu.”

Tôi không nói nên lời.

Chỉ nhìn chằm chằm vào Nam Cung Tuân.

Anh nhắm mắt lại.

“Đúng vậy, nên cô ấy không thể hiến.”

Bốn đứa trẻ ngồi ngoài phòng cấp cứu lập tức dựng thẳng tai lên.

Đồng loạt nhìn về phía tôi và Nam Cung Tuân.

Nam Cung Tuân nhẹ giọng trấn an:

“Cảnh Chi, đừng lo.”

“Nhà họ Nam Cung có chuẩn bị ngân hàng máu dự phòng cho Dật Cảnh.”

“Đang được vận chuyển bằng đường hàng không tới đây, sắp đến rồi.”

Tôi nhìn bốn đứa trẻ đang dựng tai nghe lén bên kia.

Không nhịn được đỡ trán.

“Nam Cung Tuân, đi theo em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...