20px

15

Nam Cung Tuân ngoan ngoãn đi theo tôi tới một góc khuất.

Tôi khoanh tay nhìn anh.

“Giải thích đi?”

Nam Cung Tuân sờ mũi.

“Chính là như em nghĩ.”

“Năm anh mười bảy tuổi, em làm gia sư cho anh.”

“Anh yêu em rồi bắt đầu theo đuổi em.”

“Lúc đầu em không đồng ý.”

“Nhưng sau khi anh mặt dày bám riết không buông, cuối cùng em đồng ý ở bên anh sau khi anh trưởng thành.”

“Năm anh mười chín tuổi, vì một sự cố ngoài ý muốn, em mang thai Dật Cảnh.”

“Lúc đầu em không định giữ đứa bé lại.”

“Nhưng không hiểu vì sao lại quyết định sinh nó.”

“Anh vừa hạnh phúc vừa biết ơn, thề sẽ đối xử tốt với em cả đời.”

“Rồi…”

Rồi sau khi Nam Cung Dật Cảnh ra đời không lâu.

Tôi chết.

Những chuyện Nam Cung Tuân nhắc tới lấp ló trong đầu tôi.

Nhưng giống như bị ngăn cách bởi một lớp kính.

Thế nào cũng không nhìn rõ được.

Tôi nổi giận chất vấn hệ thống:

【Lăn ra đây! Có phải các người phong ấn ký ức của tôi không?!】

Hệ thống oan ức kêu lên:

【Rõ ràng là ký chủ tự nguyện phong ấn mà!】

Tôi không thèm nghe giải thích.

【Mở ra cho tôi!】

Hệ thống do dự rất lâu.

【Nhưng cốt truyện vẫn chưa kết thúc.】

【Phải đợi thêm một tiếng nữa, sau khi Nam Cung Dật Cảnh hoàn thành phẫu thuật.】

Nhìn sắc mặt tôi thật sự không tốt.

Nam Cung Tuân ôm tôi vào lòng, thấp giọng nói:

“Anh biết em không nhớ nữa.”

“Sau khi em… rời đi, anh từng tìm rất nhiều người hỏi.”

“Có kẻ lừa đảo, cũng có người thật sự có bản lĩnh.”

“Có một vị đại sư nói rằng em rời đi là vì Dật Cảnh…”

“Ông ấy nói mẹ của Dật Cảnh vốn định sẵn sẽ chết sớm.”

“Cho nên sau khi em trở về, anh vừa kích động vừa sợ hãi.”

“Anh sợ em lại rời đi lần nữa.”

“Vì vậy anh thà luôn che giấu, lừa em và Dật Cảnh về mối quan hệ giữa hai người.”

Nam chính của tiểu thuyết học đường quý tộc nhất định phải có mẹ mất sớm.

Như vậy mới đủ thiếu thốn tình thương và nổi loạn.

Chờ đợi nữ chính xuất hiện cứu rỗi.

Tôi cười khổ.

Thì ra là vậy.

Tôi không nói gì nữa.

Nam Cung Tuân cũng không làm phiền tôi.

Chỉ lặng lẽ ở bên cạnh.

Từng giây từng phút trôi qua.

Khoảnh khắc bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật.

Hệ thống nhắc nhở:

【Cốt truyện “Ác Ma Thiếu Gia Đừng Chọc Tôi: Độc Sủng Tình Yêu” đã hoàn thành.】

Vô số ký ức tràn vào đầu tôi.

Tay chân tôi mềm nhũn.

Ngất đi trong lòng Nam Cung Tuân.

16

Những ký ức trong quá khứ giống như một bộ phim không ngừng phát lại trong đầu tôi.

Thì ra đây không phải lần đầu tiên tôi xuyên không.

Lần xuyên không đầu tiên.

Tôi gặp phải một hệ thống mới vào nghề.

Mãi đến khi tôi vào được nhà họ Nam Cung, trở thành gia sư của thiếu gia nhà họ Nam Cung.

Tôi mới phát hiện ra.

Hệ thống đã đưa thời gian xuyên không của tôi lùi về hơn mười năm trước.

Mà lúc đó nam chính Nam Cung Dật Cảnh còn chưa ra đời!

Hệ thống cuống cuồng quay về tra cứu tài liệu xử lý.

Còn tôi chỉ có thể cắn răng ở lại nhà họ Nam Cung.

So với Nam Cung Dật Cảnh là nam chính.

Cha cậu tuy vẫn có tính kiêu ngạo của thiếu gia nhà giàu.

Nhưng tính tình thật sự tốt hơn rất nhiều.

Hơn nữa gương mặt ấy lại cực kỳ hợp gu tôi.

Dưới sự theo đuổi bền bỉ của anh, tôi đồng ý ở bên anh.

Khi tôi bất ngờ mang thai Nam Cung Dật Cảnh.

Hệ thống quay trở lại.

Tôi cho rằng duyên phận ngắn ngủi giữa tôi và Nam Cung Tuân đến đây là kết thúc.

Nam Cung Tuân sẽ cưới một người vợ liên hôn.

Sinh ra Nam Cung Dật Cảnh rồi qua đời.

Mọi thứ sẽ trở về quỹ đạo vốn có.

Nhưng hệ thống ngăn tôi lại.

Giọng điện tử mang theo chút do dự rất giống con người.

【Ký chủ, theo tính toán của hệ thống, nếu cô chia tay Nam Cung Tuân thì xác suất anh ấy cưới người khác nhỏ hơn một phần vạn.】

Tôi sững sờ.

Hệ thống tiếp tục:

【Trừ phi… trừ phi đứa bé cô đang mang chính là nam chính Nam Cung Dật Cảnh.】

Nhưng mẹ của Nam Cung Dật Cảnh đã định sẵn phải chết sớm.

Điều đó cũng có nghĩa là.

Sau khi Nam Cung Dật Cảnh ra đời, tôi sẽ chết?

Hệ thống vội vàng nói:

【Đến lúc đó ký chủ có thể giả chết! An toàn không đau đớn, chúng ta trực tiếp tới mười lăm năm sau.】

Tôi nhìn Nam Cung Tuân đang nhắm mắt ngủ bên cạnh.

Lần đầu tiên nảy sinh ý muốn rút lui.

Tôi muốn ở lại đây.

Ở bên Nam Cung Tuân.

Cuối cùng hệ thống nói:

【Nếu ký chủ tới mười lăm năm sau, hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện, gỡ bỏ hạn chế, vẫn còn cơ hội nối lại duyên xưa với Nam Cung Tuân.】

【Nếu trái với cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ, sự tồn tại của ký chủ cũng sẽ bị xóa bỏ.】

Kể từ khoảnh khắc đó.

Sự ra đời của Nam Cung Dật Cảnh trở thành đồng hồ đếm ngược của tôi.

Cho đến ba tháng sau sinh.

Nam Cung Tuân đưa tôi ra biển nghỉ dưỡng.

Anh tận mắt nhìn tôi rơi xuống biển, hóa thành bọt nước.

Câu cuối cùng tôi nói với anh là:

“Em sẽ quay lại.”

“Nhưng đừng chờ em.”

“Anh phải sống thật tốt.”

Khi mở mắt lần nữa.

Tôi xuất hiện trong phòng nhân sự của học viện.

Với thân phận giáo viên mới Cảnh Chi.

Chờ đợi cuộc gặp gỡ lần nữa với Nam Cung Dật Cảnh.

Thì ra là vậy.

Nam Cung Dật Cảnh.

Nam Cung… Ức Cảnh.

Tôi mở mắt.

Nam Cung Tuân ngồi bên giường.

Một tay nắm tay tôi.

Tay còn lại cầm bút ký tên lên tài liệu.

Trên chiếc giường bên cạnh.

Nam Cung Dật Cảnh đang nhỏ giọng năn nỉ Khương Dao Dao:

“Anh biết rồi.”

“Lần sau sẽ không lái nhanh như vậy nữa.”

“Đừng khóc nữa.”

“Cười một cái được không?”

Nam Cung Tuân cảm nhận được ánh nhìn của tôi.

Chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh.

Bắt chước giọng điệu của Nam Cung Dật Cảnh, chớp chớp mắt.

“Được rồi.”

“Đừng khóc nữa.”

“Cười một cái đi?”

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...