Không Ai Tin Tôi/Chương 8C. 8
20px

Tim tôi đột nhiên thắt lại.
Cảnh tượng sao mà giống nhau đến vậy.
Một kỳ thi quyết định số phận, một lần “bỏ lỡ” tưởng như vô tình.
Lịch sử vậy mà thật sự đang lặp lại.
“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi tiếp.
“Sau đó, Chu Kiến Quốc ra nước ngoài. Trước khi đi, ông ta xin lỗi bọn bố, nói tối hôm đó quá vui nên không kiểm soát được, không phải cố ý. Bố và Trần Vệ Đông tuy trong lòng có khúc mắc, nhưng dù sao cũng là anh em, nên không truy cứu nữa.”
“Nhưng không bao lâu sau, một thợ cả có quan hệ khá tốt với bọn bố trong nhà máy mới lén nói với bọn bố rằng rượu tối hôm đó có vấn đề. Chu Kiến Quốc không uống bao nhiêu, toàn là bọn bố uống, hơn nữa trong rượu… bị ông ta bỏ thêm thứ gì đó.”
Nắm tay bố tôi vô thức siết chặt trên đầu gối, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
“Ngay từ đầu, ông ta đã thiết kế xong rồi. Muốn dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy loại hai người bọn bố khỏi cuộc chơi.”
“Khi đó Trần Vệ Đông lập tức nổi giận, muốn đi tố cáo ông ta. Nhưng Chu Kiến Quốc đã ở nước ngoài, thư tố cáo gửi đi rồi cũng như đá chìm đáy biển. Chưa đầy hai năm sau, nhà máy quốc doanh cải cách rồi phá sản. Bọn bố đều bị cho thôi việc, mỗi người một ngả.”
“Trần Vệ Đông không cam lòng. Ông ấy thề rằng công đạo này nhất định phải đòi lại. Ông ấy xuống phía nam đến đặc khu, chịu rất nhiều khổ, sau đó vào hệ thống giáo dục, từng bước làm đến vị trí hiện tại.”
8
“Còn bố…”
Bố tôi tự giễu cười cười.
“Bố không có chí lớn như ông ấy. Bố chỉ dẫn mẹ con về quê, tìm một công việc ổn định, chỉ muốn nuôi con thật tốt.


“Bọn bố và Chu Kiến Quốc từ đó không còn liên lạc. Cho đến hơn mười năm trước, không biết ông ta nghe ngóng được tin bố từ đâu, dẫn vợ con trở về. Ông ta nói mình phát tài ở nước ngoài, về quê đầu tư, còn nói chuyện năm đó là ông ta có lỗi, muốn bù đắp cho bọn bố.”
“Ông ta sắp xếp công việc cho mẹ con, lại cho chúng ta vay tiền mua căn nhà này. Ông ta nói, chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, mọi người vẫn là anh em.”
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Vì sao mẹ tôi lại khách sáo với nhà Chu Khải đến mức gần như hèn mọn.
Bởi vì nhà chúng tôi vẫn luôn nhận “ân huệ” của nhà họ Chu.
Mà phía sau phần ân huệ này là cuộc đời bị đánh cắp của bố tôi.
“Vậy lần này ‘Kế hoạch Thanh Miêu’…”
Giọng tôi hơi run.
“Là Trần Vệ Đông sắp xếp.”
Bố tôi dập tắt đầu thuốc, ánh mắt lại rơi lên người tôi. Trong mắt ông có một sự sắc bén và quyết tuyệt mà tôi chưa từng thấy.
“Mấy năm trước ông ấy đã liên lạc với bố. Ông ấy nói ông ấy đợi hai mươi năm, cuối cùng cũng đợi được một cơ hội. Ông ấy muốn dùng cách mà Chu Kiến Quốc đắc ý nhất, hủy đi tất cả những gì ông ta coi trọng nhất.”
“Còn con, Cố Xuyên, chính là mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch của ông ấy.”
Lời bố tôi khiến cả người tôi lạnh buốt.
Tôi vẫn luôn cho rằng, tôi dựa vào phán đoán và sự kiên trì của chính mình để thắng một trận đấu công bằng.
Nhưng bây giờ tôi mới biết, tôi chỉ là một quân cờ trong kế hoạch báo thù của người khác.
Một quân cờ… sắc bén nhất.
“Vì sao ông ấy chọn con?” Tôi khó nhọc hỏi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...