Cuối cùng, ông nâng chén trà, nghiêm túc nói với tôi:
“Cố Xuyên, cảm ơn em.”
Tôi hơi khó hiểu:
“Thầy Trần, vì sao thầy phải cảm ơn em?”
“Tôi cảm ơn em vì đã giữ vững giới hạn của mình, không vì áp lực bên ngoài mà dao động.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt sáng rực.
“Thật ra kế hoạch này cũng là một bài kiểm tra đối với chính tôi. Tôi đã nghĩ, nếu ngay cả con trai của Cố Lập Tân cũng biến thành người như Chu Kiến Quốc, vậy sự kiên trì suốt hai mươi năm của chúng tôi còn có ý nghĩa gì nữa?”
“May mà em không khiến tôi thất vọng.”
Ông dừng một chút, tiếp tục nói:
“Tôi còn phải thay một người nói xin lỗi với em.”
“Ai ạ?”
“Hứa Vi.”
Tôi sững người.
“Hôm đó, sau khi cô ấy nhìn thấy cô Vương xóa email của em, lập tức gọi điện cho tôi. Cô ấy rất sợ, nhưng vẫn kể lại toàn bộ quá trình cho tôi.”
Thầy Trần nói.
“Là tôi bảo cô ấy tạm thời đừng lên tiếng. Bởi vì tôi biết, chỉ khi để em đưa ra lựa chọn trong tình huống hoàn toàn cô lập không ai giúp đỡ, bài kiểm tra này mới xem như hoàn chỉnh.”
“Vì vậy, những áp lực em phải chịu có một phần là do tôi ngầm cho phép. Xin lỗi.”
Tim tôi giống như bị thứ gì đó khẽ va vào.
Hóa ra, cô gái Hứa Vi nhìn như yếu đuối kia lại đưa ra lựa chọn dũng cảm nhất vào thời khắc then chốt.
Hóa ra, trận chiến đơn độc mà tôi tưởng, phía sau vẫn luôn có một đôi mắt âm thầm bảo vệ.
“Cô ấy là một cô gái tốt.” Tôi nói.
“Đúng vậy.”
Thầy Trần cười.
“Cô ấy cũng thi rất tốt, vào Phục Đán.
Tương lai là của các em, những người trẻ tuổi.”
Tháng Chín, tôi kéo vali, bước lên chuyến tàu đến Bắc Kinh.
Bố mẹ đưa tôi đến sân ga, dặn đi dặn lại đủ điều.
Mẹ tôi lén nhét tiền vào túi tôi, mắt đỏ như thỏ.
Bố tôi vẫn như cũ, không nói nhiều, chỉ ôm tôi thật chặt, nói:
“Đến nơi thì ổn định lại, học hành cho tốt.”
Tàu chuyển bánh. Tôi nhìn sân ga nhanh chóng lùi lại ngoài cửa sổ, nhìn bóng dáng bố mẹ càng lúc càng nhỏ, trong lòng bỗng có chút chua xót.
Tôi biết, thứ tôi rời khỏi không chỉ là một thành phố, mà còn là một đoạn quá khứ đầy rối ren, đè nén và cuối cùng là sự thanh thản.
Cuộc sống đại học của tôi bình lặng mà phong phú.
14
Tôi tham gia câu lạc bộ máy tính, cùng một nhóm bạn chung chí hướng nghiên cứu thuật toán, phát triển chương trình nhỏ.
Tôi rất ít khi nhắc với người khác về chuyện “Kế hoạch Thanh Miêu”, cũng rất ít nhớ lại những ngày bị cả lớp cô lập.
Đoạn trải nghiệm đó giống như một mảng sắt nung tối màu, để lại dấu vết trong cuộc đời tôi. Nhưng nó sẽ không còn làm tôi đau rát nữa, mà biến thành một lời cảnh tỉnh, nhắc nhở tôi mãi mãi phải tin vào sự thật, kiên trì suy nghĩ độc lập.
Kỳ nghỉ đông năm nhất, tôi về nhà.
Thành phố không thay đổi nhiều, nhưng người và việc đều đã khác xưa.
Nghe nói cô Vương đã ly hôn, một mình đến miền Nam làm thuê, không bao giờ quay lại nữa.
Căn nhà lớn của nhà Chu Khải đã đổi chủ mới.
Có một lần, tôi đi ngang qua tiệm sửa xe dưới lầu, nhìn thấy ông Lý đang nói gì đó với một người trẻ tuổi.
Người trẻ tuổi đó là Chu Khải.
Chaporia
Bình Luận (0)