Tần Vương Thế t.ử vốn luôn ngang ngược, hắn dám không để Thái t.ử và Tấn Vương vào mắt, nhưng lại không dám x.úc p.hạ.m Hoàng hậu.

Cuối cùng hắn vẫn quỳ xuống.

Trước mặt mọi người dập đầu với ta ba cái.

Ánh mắt mọi người nhìn ta lập tức trở nên phức tạp.

Dù bọn họ đều cho rằng sau này phủ Tần Vương chắc chắn sẽ trả thù ta.

Nhưng trong lòng lại sinh ra vài phần kính phục.

Một Thái t.ử phi tương lai đột nhiên xuất hiện như ta, vốn bị tất cả mọi người chờ xem trò cười, lại còn phạm phải điều kiêng kỵ của Tần Vương Thế t.ử.

Không ngờ cuối cùng lại lật ngược tình thế đẹp đến vậy.

Tần Vương phi dẫn theo nhi t.ử rời đi trước.

Sắc mặt kế mẫu và Chu Phần Nhi trắng bệch.

Đặc biệt là Chu Phần Nhi.

Nàng ta cố ý lên tiếng trước mặt mọi người.

“Tỷ tỷ, vì sao tỷ lại vu oan cho muội?”

Bây giờ nàng ta không dám nhận.

Nàng ta không muốn mang tiếng độc ác.

Bọn họ muốn mượn danh nghĩa ta được chỉ hôn cho Thái t.ử để mở tiệc lớn.

Sau đó để Tần Vương Thế t.ử cố ý làm nhục ta khiến ta mất hết thể diện.

Như vậy Chu Phần Nhi có thể giẫm lên ta để tỏa sáng.

Biết đâu Hoàng đế và Hoàng hậu đổi ý.

Thái t.ử phi tương lai sẽ đổi thành nàng ta.

Chỉ tiếc nàng ta nằm mơ cũng không ngờ, người phải dập đầu lại là Tần Vương Thế t.ử.

Mà âm mưu của nàng ta cũng bị phơi bày ngay trước mặt mọi người.

Ánh mắt mọi người nhìn nàng ta đều mang theo vài phần khinh bỉ.

Người duy nhất đứng ra bảo vệ nàng ta là Tấn Vương.

Hắn bước tới chắn trước mặt Chu Phần Nhi.

“Chu đại tiểu thư.”

“Đây là chuyện riêng giữa tỷ muội các người, không nên bôi nhọ nàng ấy trước mặt mọi người như vậy.”

“Bộ xuân sam này chẳng phải do muội muội ta tặng sao?”

Ta lật phần ống tay áo lên.

“Trên này còn thêu một chữ ‘Phần’ nữa.”

Chu Phần Nhi có thói quen thêu chữ “Phần” vào khăn tay hoặc mặt trong tay áo.

Đêm qua, ta đã tự tay bắt chước thêu thêm vào.

Mọi người đều nhìn thấy.

Ánh mắt mọi người nhìn Chu Phần Nhi càng thêm khinh miệt.

Tấn Vương cũng lúng túng.

“Chu đại tiểu thư quanh năm không xuất hiện trước mặt người khác, không ngờ lại lợi hại như vậy.”

“Chẳng trách chỉ ở trong cung ba tháng đã được Hoàng hậu coi trọng.”

“Thủ đoạn của Chu nhị tiểu thư thật sự không lên nổi mặt bàn.”

“Thượng bất chính hạ tắc loạn.”

“Chiếc trâm ngọc tím kia là do Chu phu nhân tặng cho Chu đại tiểu thư.”

“Chu đại tiểu thư sống trong khuê phòng, không biết điều kiêng kỵ của Tần Vương Thế t.ử thì còn có thể hiểu được.”

“Chẳng lẽ Chu phu nhân cũng không biết sao?”

“Sau này ai cưới Chu nhị tiểu thư, đúng là gia môn bất hạnh.

Những lời này rất nhanh sẽ truyền tới tai Hoàng đế và Hoàng hậu.

Muốn làm Tấn Vương phi nữa sao?

Khó rồi.

Chu Phần Nhi nước mắt lưng tròng nhìn Tấn Vương.

Sắc mặt Tấn Vương thay đổi liên tục, nhất thời không biết phải đối mặt với nàng ta thế nào.

Trong lòng hắn cũng đã có chút thất vọng.

Ta lặng lẽ nhìn cảnh ấy.

Khi thu hồi ánh mắt lại.

Ta phát hiện Thái t.ử đang nhìn mình.

Hắn không thích cười, thần sắc luôn nghiêm nghị.

Nhưng ánh mắt ấy lại chuyên chú đến lạ.

Như muốn khắc sâu hình bóng ta vào tận đáy lòng.

Hai kiếp làm người.

Ta chưa từng được ai nhìn bằng ánh mắt vừa nóng bỏng vừa điềm tĩnh như vậy.

Trong lòng bỗng nóng lên, ta có chút mất tự nhiên, thậm chí không biết nên đặt tay chân vào đâu.

“Vòng ngọc hỏng rồi, ta sẽ tới trước mặt mẫu hậu nhận tội.”

Hắn đưa tay ra.

“Đưa cho ta đi, chuyện này không liên quan đến nàng.”

“Ai nói vòng ngọc hỏng rồi?”

Ta bật cười.

Thái t.ử nhìn những mảnh ngọc trong tay ta, hơi ngạc nhiên.

“Là đồ giả sao?”

“Đúng vậy.”

Ta gật đầu.

Hắn ngẩn người trong giây lát rồi khẽ cười.

Nụ cười ấy giống như một cơn gió đầu xuân lướt qua mặt hồ.

Dịu dàng, vấn vít.

Mang theo tia ấm áp đầu tiên của mùa xuân.

Nhẹ nhàng thổi vào tận đáy lòng ta.

Buổi tiệc được tổ chức vô cùng long trọng ấy cuối cùng lại kết thúc trong cảnh đầu voi đuôi chuột.

Không ít khách quý cáo từ ra về từ sớm.

Ta là chủ nhà, cũng trở về viện rất sớm, ngay cả bữa tối cũng không đi dùng.

Thái t.ử tránh mặt mọi người, tới viện của ta ngồi một lát.

Việc này không hợp lễ nghi.

Nhưng nơi này đã được ta âm thầm sắp đặt suốt mười năm.

Đây là địa bàn của ta, người ngoài không thể dò xét được điều gì.

Ta mời Thái t.ử dùng trà.

Hắn nhìn thấy bàn cờ ngọc trắng trên bàn.

Ván cờ phía trên đang giằng co quyết liệt, thế cờ rối rắm khó giải, gần như là một t.ử cục.

Hắn không khỏi tán thưởng.

“Là cao thủ nào đ.á.n.h cờ lợi hại đến vậy?”

Ta ngượng ngùng, không tiện nói đây là ván cờ do chính ta tự chơi với mình.

Liền tiện tay làm rối bàn cờ.

“Điện hạ có giỏi đ.á.n.h cờ không?”

Ta hỏi.

“Biết đôi chút.”

Hắn đáp.

“Vậy đ.á.n.h một ván chứ?”

Ta nhìn hắn.

Hắn gật đầu đồng ý.

Hắn cầm quân trắng.

Ta vừa đ.á.n.h cờ vừa trò chuyện với hắn.

“Có sợ đắc tội phủ Tần Vương không?”

Hắn hỏi.

Ngay cả hắn cũng phải kiêng dè thế lực của phủ Tần Vương.

“Nếu phủ Tần Vương dám động thủ với ta, vậy ngày c.h.ế.t của bọn họ cũng không còn xa nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...