“Bệ hạ nhìn thấy một vị vương đệ quá mạnh thế này, trong lòng sẽ ăn ngủ không yên.” Ta đáp.

Cho nên ta không sợ.

Hơn nữa, kiếp trước phủ Tần Vương đã gặp đại họa.

Hơn ba trăm nhân khẩu trong phủ đều bị xử trảm.

Hoàng đế đã sớm ghi hận bọn họ.

Nếu ta nhớ không nhầm, tội danh của Tần Vương ở kiếp trước là…

Mưu sát Thái t.ử.

Nghĩ tới đây, ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng đang nhìn ta.

Đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ rộng lớn.

Phẳng lặng không một gợn sóng.

Ta cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn ấy.

“Phủ Tần Vương nhất định phải bị diệt trừ.”

“Bệ hạ không trừ bỏ hắn, sau này tân quân sẽ không thể ngồi vững giang sơn.”

“Đó là để lại tai họa cho con cháu đời sau.”

Ta nói.

“Thanh Nhi nói rất đúng.”

Thái t.ử đáp.

Hắn gọi thẳng tên ta.

Ta càng thêm mất tự nhiên.

“Điện hạ.”

“Ngài cưới ta, có thấy tiếc nuối không?”

Thật ra câu hỏi này có thể cả đời không cần hỏi, dù sao kiếp trước hắn cũng không cưới Chu Phần Nhi.

Không chỉ chính phi.

Ngay cả vị trí Trắc phi hắn cũng chưa từng dành cho nàng ta.

“Không.”

Hắn trả lời rất dứt khoát.

Sau đó lại nói: “Cô từng nhìn thấy một bức thêu, bên trên là hình Bách Điểu Triều Phượng.”

“Những cánh chim và phượng hoàng sống động như thật, tựa như sắp bay ra khỏi mặt vải.”

“Cô vô cùng kinh ngạc.”

“Sau khi hỏi thăm mới biết đó là tác phẩm của Chu nhị tiểu thư.”

“Nàng ấy dùng bức thêu đó đổi lấy một đơn t.h.u.ố.c để cứu Tấn Vương.”

Ta bỗng im lặng.

Thái t.ử nhìn ta.

“Sau khi thấy nàng thêu 《Lục Trận Đồ》 ở Thấm Dương cung, cô đã hiểu tất cả.”

“Vì thế, người mà cô thật sự muốn mời đi ngắm đèn vào đêm Thượng Nguyên năm ấy là nàng.”

Ta khẽ cụp mắt.

Ngón tay hắn thon dài, khớp xương rõ ràng.

Một quân cờ trắng nằm giữa những ngón tay ấy, nổi bật đến mức khiến người khác không thể rời mắt.

Hắn hỏi: “Còn nàng?”

“Gả cho cô, nàng có thấy tiếc nuối không?”

“Nàng và Tấn Vương…”

“Tấn Vương không biết ta.”

Ta ngắt lời hắn.

“Ta và hắn chưa từng quen biết.”

Thái t.ử lại đặt xuống một quân cờ.

Ta chưa từng nói cho Tấn Vương biết.

Năm đó, cô nương mà hắn cứu trên phố chính là ta.

Khi ấy ta trộm một con ngựa gầy, muốn bỏ nhà ra đi.

Không ngờ con ngựa lại mất kiểm soát, nó lao điên cuồng trên phố.

Ta suýt bị hất khỏi lưng ngựa.

Một thiếu niên mặc hoa phục cưỡi ngựa đuổi theo.

Hắn gan lớn hơn người, từ lưng ngựa của mình nhảy sang lưng ngựa của ta, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy ta, kéo mạnh dây cương.

Dây cương siết đến mức hai bàn tay hắn đầy m.

á.u.

Cuối cùng, cả hai cùng ngã khỏi lưng ngựa.

Hắn lấy thân mình đỡ cho ta, bản thân lại bị thương rất nặng.

Sau đó hắn được đưa về phủ.

Khi hắn dưỡng thương xong, hai bàn tay đã kết sẹo.

Lúc tìm hiểu thân phận của ta, ta lại bị nhốt trong phủ.

Người hắn gặp sau đó là Chu Phần Nhi.

Nhưng ta biết, thiếu niên đã cứu ta năm ấy chính là hắn.

Năm năm trước, hắn bệnh nặng.

Hoàng đế và Hoàng hậu mời danh y ở khắp nơi, có một vị thần y tính tình cổ quái, ngay cả Hoàng đế đích thân mời, ông ta cũng không nể mặt.

Ta tìm đến tận cửa hỏi ông ta muốn thứ gì.

Ông ta hỏi ngược lại:

“Ngươi có thể cho ta thứ gì?”

Khi ấy ta còn rất ngây thơ.

Chính sự ngây thơ ấy lại khiến ông ta tin tưởng ta.

Ta nói mình biết thêu thùa.

Không ngờ vị thần y cổ quái ấy thật sự muốn.

Ông ta bảo ta thêu cho mình một bức Bách Điểu Triều Phượng.

Đổi lại, ông ta vào cung cứu Tấn Vương.

Tấn Vương sống lại.

Bức Bách Điểu Triều Phượng của “Chu gia tiểu thư” vừa xuất hiện tại Vạn Cẩm lâu đã khiến cả kinh thành chấn động.

Chu Phần Nhi lại một lần nữa nổi danh.

Ai ai cũng cho rằng nàng ta nhất định sẽ trở thành Tấn Vương phi.

Nếu không có chuyện Thái t.ử chen ngang vào đêm Thượng Nguyên, năm nay nàng ta đã đính hôn với Tấn Vương rồi.

Ta đặt xuống một quân cờ nữa.

Rồi kể hết mọi chuyện cho Thái t.ử nghe.

“Ta và hắn không có tình cảm nam nữ.”

“Hắn cứu ta một lần, ta cứu hắn một lần.”

“Ân tình đã trả hết.”

Ta nói.

Giờ đây ta muốn đổi sang một con đường khác để bước lên đỉnh cao quyền thế.

Chứ không muốn tiếp tục dây dưa với Tấn Vương nữa.

Kế mẫu muốn mượn chuyện ta được chỉ hôn để mở tiệc lớn.

Mục đích là khiến ta mất mặt, để muội muội được tỏa sáng, từ đó đẩy nàng ta lên vị trí cao hơn.

Cho dù không thể thay thế ta, ít nhất Chu Phần Nhi cũng sẽ lại nổi danh như trước.

Một người đã quen hút m.á.u người khác để sống thì sẽ không chịu tự mình bỏ công sức học lấy bản lĩnh.

Chu Phần Nhi chính là như vậy.

Cho dù là đọc sách hay thêu thùa, đều là những việc vừa khổ vừa mệt, đòi hỏi sự kiên trì rất lớn.

Điều duy nhất nàng ta chịu khó duy trì chính là dung mạo và vóc dáng của mình.

Sau khi Tấn Vương đăng cơ, ta lại gặp nàng ta.

Nàng ta trông như trẻ hơn ta cả chục tuổi, vẫn mỹ lệ yêu kiều, phong tình vạn chủng.

“Ngươi đắc tội với Tần Vương Thế t.ử, đúng là đáng c.h.ế.t!”

Phụ thân giận dữ quát mắng ta.

Ông cho rằng ta sẽ lập tức quỳ xuống nhận sai.

Không ngờ ta vẫn đứng thẳng.

“Nếu mẫu thân và Phần Nhi không tính kế ta, sao ta lại đắc tội với Tần Vương Thế t.ử?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...