Ta hỏi ngược lại.
Phụ thân nghẹn lời.
Ông nhìn sang kế mẫu và Chu Phần Nhi.
Chu Phần Nhi là ái nữ của ông, là viên minh châu được nâng niu trong lòng bàn tay.
Lúc này, nàng ta nước mắt lưng tròng.
“Đều là con nhất thời hồ đồ, phụ thân.”
Nàng ta chủ động nhận lỗi, càng khiến phụ thân đau lòng hơn.
Ông quay sang quát kế mẫu:
“Phần Nhi còn nhỏ tuổi, sao có thể nghĩ ra chuyện độc ác như vậy?”
“Nhất định là bà xúi giục nó!”
Kế mẫu cũng quỳ xuống.
Huynh trưởng ta định cầu tình, còn quay sang trách ta:
“Thanh Nhi được lý không tha người.”
“Nếu muội chịu đi xin lỗi Tần Vương Thế t.ử…”
“Nếu ta xin lỗi, phía mất mặt sẽ là hoàng gia.”
Ta ngắt lời hắn.
“Ta là chuẩn Thái t.ử phi.”
“Nếu ta nhận lỗi, Thái t.ử sẽ để mặt mũi ở đâu? Đến lúc đó người bị trách phạt sẽ là phụ thân.”
“Không chỉ bệ hạ trách tội, các triều thần còn xem trọng phụ thân sao?”
Phụ thân nhìn ta.
Ông không ngờ ta lại nghĩ được đến tầng này.
Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Cuối cùng, ông phạt kế mẫu.
Hình phạt là tự mình đến phủ Tần Vương nhận lỗi với Tần Vương phi.
Chu Phần Nhi không chịu.
Nàng ta ôm mẫu thân khóc lớn.
“Tần Vương phi tâm địa độc ác, bà ấy sẽ g.i.ế.c mẫu thân mất!”
Ta ở bên cạnh thản nhiên nói:
“Đâu phải lén lút tới đó.”
“Mẫu thân có thể quỳ trước cổng phủ Tần Vương.”
“Để người qua đường đều nhìn thấy.”
“Cứ nói mình dạy con không nghiêm, đặc biệt tới nhận lỗi với Tần Vương phủ.”
“Như vậy vừa thể hiện tình mẫu t.ử, lại khiến phủ Tần Vương khó xử.”
“Bệ hạ cũng sẽ càng thương cảm nhà họ Chu hơn.”
Phụ thân gật đầu.
“Đúng là nên làm như vậy.”
Nhưng làm thế, danh tiếng của kế mẫu sẽ hoàn toàn mất sạch.
Sau này bà ta không còn tư cách giao thiệp với các phu nhân quyền quý nữa.
Đám quý phụ cũng sẽ chẳng muốn qua lại với bà ta.
Ngay cả Chu Phần Nhi cũng khó mà gả vào nhà tốt.
Không phải phụ thân không nghĩ tới điều này.
Chỉ là so với tiền đồ của thê t.ử và nữ nhi, ông càng coi trọng thể diện của mình hơn.
Chỉ cần có thể xoa dịu phủ Tần Vương, giữ được mặt mũi của bản thân, mọi thứ khác đều có thể hy sinh.
Lòng tham của nam nhân.
Phụ thân ta chưa bao giờ ít hơn người khác.
Kế mẫu đành phải đi quỳ.
Bà ta quỳ suốt một canh giờ trước cổng phủ Tần Vương.
Rất nhiều người tới xem náo nhiệt.
Sau đó Tần Vương phi cho gọi bà ta vào.
Ai cũng tưởng bà ta được gọi vào để nói chuyện.
Không ngờ chỉ là đổi chỗ quỳ.
Kế mẫu quỳ trong phủ Tần Vương suốt tám canh giờ, còn bị nha hoàn hắt cả chậu nước lạnh lên người.
Bà ta quỳ ngoài sân suốt một đêm.
Đến khi Tần Vương phi nguôi giận mới được thả về.
Nhưng sau trận hành hạ ấy, kế mẫu vừa về phủ đã đổ bệnh.
Bệnh đến mức chỉ còn thoi thóp, nói chuyện cũng khó khăn.
Phụ thân phải dùng nhân sâm để giữ mạng cho bà ta.
Bởi nếu bà ta c.h.ế.t lúc này, ta và Chu Phần Nhi sẽ phải thủ hiếu ba năm.
Chúng ta đều đã đến tuổi cập kê.
Không chờ nổi ba năm nữa.
Sau đó, kế mẫu bị đưa tới trang t.ử dưỡng bệnh, coi như hoàn toàn bị phế bỏ.
Chu Phần Nhi khóc đến mức như người mất hồn.
Không còn mẫu thân chống lưng, nàng ta càng dựa dẫm vào huynh trưởng ta.
Chuyện gì cũng tìm hắn giúp đỡ.
Tình cảm của hai người càng thêm thân thiết.
Tẩu tẩu ta bất mãn trong lòng nhưng cũng không dám nói gì, chỉ biết nhẫn nhịn.
“Thanh Nhi.”
“Muội có thể khuyên đại ca muội được không?”
“Hắn và Phần Nhi thân thiết quá mức, ta có chút sợ hãi.”
Tẩu tẩu tìm đến nói với ta.
“Vì sao tẩu không tự mình nói?”
Ta hỏi.
Tẩu tẩu nhất thời nghẹn lời.
“Chuyện gì cũng chưa xảy ra, nếu ta đi nói, sẽ chẳng có đạo lý.”
“Chẳng lẽ ta đi nói thì lại có đạo lý sao?”
Ta hỏi ngược lại.
Biết không lợi dụng được ta, tẩu tẩu cũng không tới nữa.
…
Chu Phần Nhi bảo huynh trưởng đi tìm Tấn Vương.
Tấn Vương thật sự tới Chu phủ an ủi nàng ta.
Vì muốn cưới nàng ta, hắn lại một lần nữa cầu xin Hoàng hậu ban hôn.
“Ai cũng được, duy chỉ nàng ta thì không.”
Hoàng hậu nói.
“Nàng ấy từng cứu mạng nhi thần.”
Tấn Vương đáp.
Hoàng hậu dường như đã biết nguyên do.
Giọng điệu dịu xuống vài phần.
“Con bảo nàng ta tới Thấm Dương cung. Đích thân thêu một bức Bách Điểu Triều Phượng cho bản cung.”
“Nếu làm được, bản cung sẽ xin bệ hạ ban hôn cho hai đứa.”
Tấn Vương mừng rỡ.
Lập tức đem tin ấy nói cho Chu Phần Nhi.
Ngay tại chỗ, sắc mặt Chu Phần Nhi liền thay đổi.
Chu Phần Nhi không chịu vào cung thêu Bách Điểu Triều Phượng.
Nàng ta nói:
“Năm đó vì gấp rút hoàn thành bức thêu ấy nên tay bị thương. Bây giờ cổ tay không còn linh hoạt nữa.”
“Không thể thêu được nữa.”
Tấn Vương kinh ngạc nhìn nàng ta.
Hắn vẫn chưa bỏ cuộc.
“Ta quen một vị ngự y rất giỏi bắt mạch về xương cốt.”
“Để ông ấy khám cho nàng nhé?”
Chu Phần Nhi càng thêm hoảng loạn.
“Không cần!”
“Ngày thường nàng ăn uống đều bình thường.”
“Một cây kim chẳng nặng hơn đôi đũa là bao.”
“Nếu không cầm nổi kim thì chắc chắn có vấn đề. Vẫn nên chữa trị sớm.”
Tấn Vương tiếp tục khuyên.
Chu Phần Nhi càng kiên quyết hơn.
“Ta không muốn khám.”
Chaporia
Bình Luận (0)