20px

“Không phải của con!”

“Chú Chu của con đã cống hiến cho công ty suốt mười năm!”

“Dựa vào đâu mà con muốn đuổi là đuổi?”

“Dựa vào việc hiện tại con là cổ đông lớn nhất.”

Tôi đẩy bản sao giấy chuyển nhượng cổ phần về phía bà.

Nhưng mẹ còn chẳng buồn nhìn.

Bà quét mạnh toàn bộ giấy tờ xuống đất.

“Tôi không quan tâm cổ phần hay cổ phiếu gì hết!”

“Hôm nay con phải khôi phục chức vụ cho chú Chu!”

“Nếu không…”

“Tôi sẽ coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này!”

Bà dùng điều tôi từng sợ nhất để uy hiếp tôi.

Nếu là trước đây.

Có lẽ tôi sẽ đau đớn.

Sẽ hoảng loạn.

Nhưng bây giờ…

Tôi chỉ thấy buồn cười.

“Được thôi.”

Tôi nhẹ nhàng đáp.

“Vốn dĩ mẹ cũng không xứng làm mẹ của con.”

Cả người bà khựng lại.

Như thể vừa bị rút sạch sức lực.

Đôi môi run rẩy.

Ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

“Con… con vừa nói gì?”

Tôi đứng dậy.

Nhìn thẳng vào mắt bà.

Từng chữ rõ ràng vang lên.

“Một người phụ nữ vì muốn lấy lòng chồng mới…”

“Sẵn sàng coi con gái ruột là gánh nặng.”

“Sẵn sàng vứt bỏ con mình.”

“Không xứng làm mẹ.”

Chát!

Một cái tát giáng mạnh lên mặt tôi.

Gò má lập tức nóng rát.

Mẹ run lên vì tức giận.

Nước mắt không ngừng tuôn xuống.

“Tao đánh chết cái đứa bất hiếu như mày!”

“Sao tao lại sinh ra thứ vô tình vô nghĩa như mày cơ chứ?!”

Bà giơ tay lên định đánh tiếp.

Nhưng tôi đã chặn lại.

Bàn tay tôi siết chặt cổ tay bà.

Sức lực của bà hoàn toàn không thể thoát ra.

“Mẹ.”

Giọng tôi lạnh như băng.

“Cái tát này, con nhận.”

“Kể từ hôm nay.”

“Giữa chúng ta không còn nợ nhau nữa.”

“Quan hệ mẹ con…”

“Chấm dứt tại đây.”

Sắc mặt bà trắng bệch.

Trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi chưa từng có.

Tôi cúi người.

Ghé sát bên tai bà.

Nói từng chữ thật chậm.

“Mẹ và Chu Khải cứ tiếp tục sống cuộc đời của hai người.”

“Nhưng có một chuyện…”

“Căn biệt thự hai người đang ở cũng là tài sản ba để lại cho con.”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to của bà.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Tôi cho hai người hai mươi bốn tiếng.”

“Thu dọn đồ đạc.”

“Rời khỏi nhà của tôi.”

5

Mẹ hoàn toàn chết lặng.

Bà đứng sững tại chỗ, nhìn tôi như thể không hiểu tôi vừa nói gì.

“Nhà… con vừa nói nhà nào?”

“Chính là căn biệt thự hai người đang ở.”

Tôi hất tay bà ra, lùi lại một bước để giữ khoảng cách.

“Hiện tại, trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà chỉ có tên tôi.”

“Nói theo pháp luật, đó là tài sản cá nhân của tôi.”

“Không thể nào!”

“Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra!”

Mẹ gần như gào lên.

Giọng nói đã hoàn toàn mất kiểm soát.

“Căn nhà đó là ba con mua cho mẹ và con!”

“Ba con mất rồi thì đương nhiên phải do mẹ thừa kế!”

“Sao có thể đứng tên con được?!”

Sự tham lam và thiếu hiểu biết của bà phơi bày không sót chút nào.

Tôi bình thản đáp:

“Pháp luật không vận hành theo cảm xúc.”

“Nếu không tin, mẹ cứ về nhà xem.”

“Luật sư Tần chắc đã gửi toàn bộ hồ sơ pháp lý và thông báo của tòa đến đó rồi.”

Nói xong, tôi ngồi xuống ghế.

Cầm một tập tài liệu lên đọc.

Không nhìn bà thêm lần nào nữa.

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Cuộc nói chuyện kết thúc rồi.

Lồng ngực mẹ phập phồng dữ dội.

Tức giận.

Hoảng loạn.

Sợ hãi.

Tất cả đan xen trên khuôn mặt đã bắt đầu méo mó.

Bà nhìn chằm chằm vào tôi như muốn phun lửa.

“Hứa Niệm!”

“Con giỏi lắm!”

Bà nghiến răng nghiến lợi.

“Vì tiền!”

“Vì căn nhà đó!”

“Đến cả mẹ ruột con cũng không cần nữa!”

“Con y hệt ba con!”

“Đều là loại máu lạnh vô tình!”

Bà bắt đầu lôi cả ba tôi ra chửi rủa.

Ánh mắt tôi lập tức lạnh xuống.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

“Đưa bà ấy ra ngoài.”

Hai bảo vệ lập tức bước vào.

“Thưa bà, mời bà rời đi.”

“Tôi không đi!”

Mẹ bắt đầu làm loạn.

“Đây là công ty của con gái tôi!”

“Con gái tôi có thì cũng là tôi có!”

“Các người dựa vào đâu mà đuổi tôi?!”

Nhưng bảo vệ chẳng ai để tâm.

Hai người trực tiếp giữ lấy hai bên tay bà.

“Buông tôi ra!”

“Lũ chó săn các người!”

“Hứa Niệm!”

“Rồi mày sẽ gặp báo ứng!”

“Tao nguyền rủa mày!”

Tiếng chửi rủa vang vọng khắp hành lang.

Không ít nhân viên tò mò đứng nhìn.

Ai nấy đều chỉ trỏ bàn tán.

Lần này.

Mặt mũi của mẹ xem như mất sạch.

Sau khi mọi chuyện kết thúc.

Vương thư ký nhẹ nhàng đóng cửa rồi bước vào.

“Cô Hứa…”

“Cô không sao chứ?”

Tôi đưa tay chạm vào bên má vẫn còn nóng rát.

Khẽ lắc đầu.

“Không sao.”

“Giúp tôi đặt một phần cơm trưa.”

“Mang lên văn phòng là được.”

“Vâng.”

Sau khi Vương thư ký rời đi.

Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Tôi nhìn bầu trời bên ngoài ô cửa kính.

Trong lòng bình lặng đến lạ.

Thậm chí chẳng còn cảm thấy đau.

Có lẽ…

Khi trái tim đã chết lặng.

Người ta sẽ như thế này.

Cùng lúc đó.

Mẹ thất thần trở về biệt thự.

Vừa bước vào nhà.

Bà đã nhìn thấy Chu Khải đang ngồi trên sofa hút thuốc.

Khói thuốc dày đặc phủ kín cả phòng khách.

Trên bàn trà đặt vài tập tài liệu.

Tập đầu tiên là bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Ở mục chủ sở hữu ghi rõ hai chữ:

Hứa Niệm.

Tập thứ hai là thư luật sư.

Nội dung yêu cầu họ phải chuyển đi trong vòng hai mươi bốn giờ.

Tập cuối cùng…

Là giấy triệu tập của tòa án.

“Anh Chu…”

“Những thứ này… đều là thật sao?”

Giọng mẹ run bần bật.

Chu Khải hung hăng dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn.

“Em hỏi anh?”

“Anh biết hỏi ai bây giờ?!”

Ông ta đột nhiên nổi giận.

“Phương Văn Tĩnh!”

“Không phải em nói Hứa Chấn Hùng là người dễ tin sao?”

“Không phải em nói ông ta chết rồi thì mọi chuyện đều ổn sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...