20px

“Đây là cái mà em gọi là ổn hả?!”

Bao nhiêu uất ức và tức giận đều trút hết lên người mẹ.

“Công việc mất rồi!”

“Giờ ngay cả nhà cũng sắp không còn!”

“Anh đúng là mù mắt mới tin lời em!”

“Em đâu có lừa anh!”

Mẹ bật khóc.

“Làm sao em biết ông ấy còn để lại nước cờ này chứ!”

“Người chết rồi mà vẫn không để ai được yên!”

“Giờ nói mấy chuyện đó có ích gì?!”

Chu Khải sốt ruột đi qua đi lại trong phòng khách.

“Chỉ còn hai mươi bốn giờ.”

“Chúng ta biết đi đâu bây giờ?”

“Ra ngủ ngoài đường chắc?!”

Hai người như những con thú bị dồn vào góc.

Liên tục đổ lỗi cho nhau.

Chỉ hận không thể cắn xé đối phương.

Đột nhiên.

Mẹ như nhớ ra điều gì đó.

Bà vội lấy điện thoại.

Tìm số của tôi.

Rồi gửi đi một tin nhắn.

“Hứa Niệm, đừng ép mẹ.”

“Căn nhà đó là kỷ niệm duy nhất mà ba con để lại cho hai mẹ con.”

“Nếu con thật sự đuổi chúng ta ra ngoài, mẹ sẽ đến trước mộ ba con khóc lóc.”

“Mẹ sẽ đến trước cổng công ty kéo băng rôn.”

“Mẹ sẽ nói cho tất cả mọi người biết con là đứa con gái bất hiếu thế nào.”

“Vì tranh giành tài sản mà đối xử tàn nhẫn với mẹ ruột và cha dượng.”

“Đến lúc đó xem ai mới là người mất mặt!”

Đó là một lời uy hiếp trắng trợn.

Bà muốn dùng dư luận.

Dùng đạo đức.

Dùng danh nghĩa mẹ con để ép tôi nhượng bộ.

Đáng tiếc.

Bà tính sai rồi.

Khi nhận được tin nhắn.

Tôi đang ăn trưa.

Đọc hết từng chữ.

Sắc mặt vẫn không hề thay đổi.

Tôi ăn nốt miếng cuối cùng.

Chậm rãi lau tay.

Sau đó gọi cho luật sư Tần.

“Luật sư Tần.”

“Vâng, cô Hứa.”

“Kế hoạch ban đầu hủy đi.”

Đầu dây bên kia hơi ngạc nhiên.

“Ý cô là?”

“Tôi không muốn đợi thêm hai mươi bốn giờ nữa.”

Tôi nhìn khung cảnh thành phố ngoài cửa kính.

Ánh mắt lạnh lẽo.

“Tôi muốn dọn vào nhà ngay bây giờ.”

“Ngay lập tức.”

“Ngay hôm nay.”

“Tôi hiểu.”

“Tôi sẽ sắp xếp.”

“Còn một việc.”

Tôi khẽ dựa lưng vào ghế.

Giọng nói bình thản nhưng sắc lạnh.

“Phiền chú thuê giúp tôi công ty chuyển nhà tốt nhất.”

“Thuê thêm vài vệ sĩ chuyên nghiệp.”

“À đúng rồi.”

“Nhớ gọi thêm một thợ mở khóa.”

Luật sư Tần im lặng hai giây.

Sau đó hỏi:

“Để làm gì?”

Tôi khẽ cong môi.

Nụ cười không mang theo chút nhiệt độ nào.

“Tôi muốn cho họ biết.”

“Thế nào mới gọi là…”

“Rời đi tay trắng.”

06

Sáng sớm hôm sau.

Trước cổng khu biệt thự xuất hiện một đoàn xe cực kỳ nổi bật.

Ba chiếc xe tải chuyển nhà cỡ lớn đỗ thành hàng.

Trên thân xe in dòng chữ mạ vàng vô cùng bắt mắt:

“Chuyển Nhà Cao Cấp Kim Bài – Dịch Vụ Đẳng Cấp.”

Phía sau là hai chiếc xe thương vụ màu đen.

Cửa xe mở ra.

Tám vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm lần lượt bước xuống.

Ai nấy đều cao lớn, khí thế lạnh lùng khiến người khác không dám đến gần.

Luật sư Tần dẫn theo một thợ mở khóa xách hộp dụng cụ đi phía trước.

Đội hình này lập tức thu hút sự chú ý của cả khu dân cư.

Hàng xóm xung quanh lần lượt bước ra xem.

Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.

“Nhà nào vậy?”

“Sao rầm rộ thế?”

“Hình như biệt thự số 12.”

“Nhà của ông Chu gì đó phải không? Mới cưới vợ mấy hôm trước.”

“Chẳng lẽ bị cưỡng chế thi hành án?”

“Có chuyện hay để xem rồi.”

Luật sư Tần dừng trước cửa biệt thự số 12.

Ông đưa tay bấm chuông.

Không ai trả lời.

Bấm thêm vài lần nữa.

Bên trong vẫn im lặng như tờ.

Ông khẽ cười.

“Có vẻ họ không định hợp tác.”

Nói rồi quay sang thợ mở khóa.

Người thợ lập tức tiến lên.

Chưa đầy ba mươi giây.

Khóa cửa thông minh trị giá hàng chục nghìn tệ phát ra tiếng “tách”.

Cánh cửa mở ra.

Hai vệ sĩ bước vào trước.

Nhanh chóng kiểm soát toàn bộ tầng một.

Lúc ấy.

Chu Khải và mẹ tôi vẫn còn đang ngủ trong phòng.

Họ cho rằng chỉ cần không mở cửa thì tôi sẽ chẳng làm gì được.

Nhưng họ đã nhầm.

Khi cánh cửa phòng ngủ bị vệ sĩ đá tung.

Cả hai giật mình bật dậy.

Trên mặt đầy vẻ hoảng hốt.

Chu Khải chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi.

Mẹ tôi mặc váy ngủ mỏng manh.

Hai người nhìn đám người xa lạ trước mặt như nhìn thấy ma.

“Các người là ai?!”

“Muốn làm gì hả?!”

“Tự ý xông vào nhà người khác là phạm pháp!”

Chu Khải cố tỏ ra hung dữ.

Nhưng giọng nói đã run lên.

Hai vệ sĩ chẳng buồn trả lời.

Mỗi người giữ một bên.

Trực tiếp kéo cả hai khỏi giường như xách hai món đồ.

“Buông tôi ra!”

“Cứu với!”

“Cướp!”

Mẹ tôi lập tức hét ầm lên.

Đúng lúc đó.

Luật sư Tần bước vào.

Phía sau còn có hai trợ lý cầm máy quay.

“Chào buổi sáng.”

Ông bình thản nói.

“Cô Hứa Niệm đã chờ đủ lâu rồi.”

“Vì vậy chúng tôi chỉ có thể dùng cách riêng của mình để giúp hai người chuyển nhà.”

Ông đẩy gọng kính.

Giọng nói vẫn điềm tĩnh.

“Tôi nhắc trước.”

“Toàn bộ quá trình đều được ghi hình.”

“Nếu hai người có bất kỳ hành vi quá khích nào, tất cả đều sẽ trở thành chứng cứ pháp lý.”

Nghe vậy.

Mặt Chu Khải và mẹ tôi lập tức trắng bệch.

Hai người bị ép ngồi xuống sofa phòng khách.

Bốn vệ sĩ đứng quanh giám sát.

Ngay sau đó.

Một nhóm công nhân chuyển nhà mặc đồng phục tràn vào biệt thự.

Tác phong vô cùng chuyên nghiệp.

Găng tay trắng.

Thiết bị đóng gói đầy đủ.

Cánh cửa tủ quần áo trong phòng ngủ bị mở tung.

Tất cả đồ đạc của Chu Khải và mẹ tôi bị lấy xuống.

Từ vest hàng hiệu đến váy ngủ đắt tiền.

Tất cả đều bị nhét thẳng vào những chiếc bao tải lớn in dòng chữ:

“Thu gom đồ cũ.”

Mỹ phẩm trên bàn trang điểm.

Nước hoa.

Trang sức.

Kem dưỡng da.

Tất cả bị gom sạch vào thùng giấy.

Những món đồ cổ mà Chu Khải luôn khoe khoang sưu tầm nhiều năm.

Cũng bị khiêng ra ngoài như đống phế liệu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...