Bà Phương ngoài cửa cũng nghe đến ngớ cả mặt.

“Tôi cầm số tiền còm cõi còn lại, mua căn nhà này.”

“Ai cũng bảo đây là nhà ma, không ai dám mua, nhưng tôi cứ mua đấy!”

“Tôi muốn chứng minh cho bọn họ thấy, một mình tôi cũng có thể sống rất tốt!”

Tôi ngẩng đầu lên, quệt nước mắt, chỉ vào cái lỗ trên tường.

“Tôi không thích căn nhà này, đâu đâu cũng rách nát, toàn là bóng dáng của quá khứ!”

“Cho nên tôi phải đập nát nó! Đập nát hết! Bắt đầu lại từ đầu!”

“Cái này gọi là nghệ thuật trình diễn! Gọi là tác phẩm «Trùng Sinh»! Mấy thứ màu đỏ đó không phải máu, là màu vẽ! Tượng trưng cho máu và nước mắt đã rơi trong quá khứ, cũng tượng trưng cho sự tái sinh và hy vọng ở tương lai!”

Tôi nói một hơi không nghỉ, chính tôi còn suýt tin lời mình.

Viên cảnh sát lớn tuổi nghe xong “tuyên ngôn nghệ thuật” của tôi, im lặng rất lâu.

Ông ta bước tới, dùng ngón tay đeo găng quẹt một vệt “máu” màu đỏ kia, đưa lên mũi ngửi thử.

Một mùi sơn nước nồng nặc.

Ông ta thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt nghiêm nghị cũng dịu đi.

“Được rồi cô gái, chúng tôi hiểu rồi.”

“Làm nghệ thuật là tự do của cô, nhưng cô làm ầm ĩ quá, ảnh hưởng đến hàng xóm nghỉ ngơi rồi.”

“Lần sau chú ý chút, có đục đẽo gì thì để ban ngày hẵng làm.”

Viên cảnh sát trẻ cũng bước tới vỗ vỗ vai tôi.

“Cô em, đừng buồn quá, vì một thằng tồi không đáng đâu.”

“Đời còn dài, cố gắng mà sống cho tốt.”

Tôi gật đầu, tiếp tục thút thít.

Bọn họ quay người chuẩn bị rời đi, đến cửa, viên cảnh sát lớn tuổi quay lại nhìn bà Phương.

“Chị gái à, sau này trước khi báo cảnh sát, hãy tìm hiểu rõ tình hình đã nhé.”

“Đừng vì chút mâu thuẫn hàng xóm mà tùy tiện lãng phí nguồn lực cảnh sát.”

Mặt bà Phương nháy mắt từ đỏ chuyển sang tím ngắt, xấu hổ đến mức không có lỗ nẻ nào mà chui.

“Tôi… tôi đâu biết cô ta làm cái trò này…”

Cảnh sát không thèm để ý bà ta nữa, đi thẳng xuống lầu.

Bà Phương trừng mắt nhìn tôi một cái thật ác, ánh mắt độc ác đó như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

Bà ta cũng lủi thủi về nhà mình, sau đó đóng cửa rầm một tiếng.

Tôi đóng cửa nhà, dựa lưng vào tấm cửa lạnh ngắt, hai chân mềm nhũn, cả người trượt ngã bệt xuống đất.

Cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.

Nhìn mảng bảo vật bị sơn đỏ che phủ trên tường, trong lòng tôi trào lên nỗi sợ hãi tột độ xen lẫn cơn đau thắt.

Dù đã thoát nạn, nhưng lớp sơn đó sẽ gây tổn hại cực lớn cho chất gỗ.

Tôi phải nghĩ cách làm sạch nó càng sớm càng tốt.

Đêm nay, định sẵn là một đêm mất ngủ.

08

Hôm sau, tôi ra khỏi nhà với hai quầng thâm đen sì như gấu trúc, tinh thần tiều tụy.

Đêm kinh hoàng hôm qua khiến tôi nhận ra một điều: Nơi này không thể ở lâu được nữa.

Bà Phương kia giống như một quả bom nổ chậm, tôi không biết lần tới bà ta sẽ lại giở chứng gì.

Tôi phải đẩy nhanh tốc độ.

Việc cấp bách nhất bây giờ là xử lý lớp sơn trên khối Kim Tơ Nam Mộc.

Dung môi hóa học thông thường chắc chắn không được, chúng sẽ ngấm thẳng vào sợi gỗ, hủy hoại hoàn toàn bảo vật này.

Tôi đã chạy đôn chạy đáo khắp các cửa hàng hóa chất và dụng cụ mỹ thuật trong thành phố, hỏi qua vô số người, nhưng vẫn không tìm được giải pháp nào khả thi.

Gợi ý của tất cả mọi người đều là: Dùng giấy nhám mài đi.

Nhưng đối với tôi, điều đó tuyệt đối không thể chấp nhận được.

Mài mòn đồng nghĩa với tổn hại.

Dù chỉ mài xước một milimet, giá trị của khối gỗ nguyên tảng cực phẩm này cũng sẽ giảm sút đáng kể.

Lòng tôi nóng như lửa đốt nhưng lại hết cách.

Chiều tối, tôi kéo lê cơ thể mệt mỏi về khu tập thể.

Vừa bước vào hành lang, tôi đã thấy một bóng dáng quen thuộc.

Là ông cụ gầy gò chống gậy hôm qua.

Ông đang ngồi trên bậc thang ngay chiếu nghỉ, tay cầm một ấm trà tử sa, thong thả nhấp từng ngụm.

Thấy tôi, ông khẽ nhướng mí mắt.

“Cô bé, sắc mặt kém thế, gặp chuyện khó giải quyết à?”

Lòng tôi chợt động.

Chuyện cảnh sát đến đêm qua chắc chắn ông cũng biết.

Trong khu tập thể này, ông ấy là người duy nhất tôi cảm thấy thâm tàng bất lộ.

Có lẽ, ông ấy sẽ có cách.

Tôi bước tới, ngồi xuống bậc thang cạnh ông, tuôn một mạch chuyện đêm qua và tình thế khó khăn hiện tại của mình.

Tất nhiên, tôi đã giấu đi giá trị thực sự của khối Kim Tơ Nam Mộc, chỉ nói đó là khối gỗ quý gia truyền, mang ý nghĩa vô cùng lớn đối với tôi.

Ông cụ im lặng lắng nghe, không hề ngắt lời.

Đợi tôi nói xong, ông mới đặt ấm trà xuống, thở dài thườn thượt.

“Cái cô bé này, gan to thật đấy.”

“Tuy nhiên, cũng coi như có dũng có mưu, lâm nguy không loạn.”

“Ông bạn già họ Lục quái gở kia mà biết món bảo bối ông ấy giấu cả đời lại được cô bảo vệ bằng cách này, chắc chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa.”

Ông bạn già họ Lục quái gở?

Ông ấy quả nhiên quen biết chủ nhân trước đây của căn nhà!

“Ông ơi,” Tôi vội vàng hỏi, “Ông quen chủ cũ của căn nhà này ạ? Ông biết khối gỗ đó sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...