Chi tiết nhỏ bé nhưng quan trọng này khiến phiên bản câu chuyện do tôi tưởng tượng ra trở nên lung lay sắp đổ.

Nếu mẹ thật sự vì bảo vệ tôi mà tự mình gánh tội, vậy khi bà nhìn thấy tôi qua song sắt, bà nên cố gắng giữ bình tĩnh, tránh khiến cảnh sát nghi ngờ hành vi tự thú của bà.

Có lẽ bà sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương và không nỡ.

Có lẽ bà sẽ cố ý nói một câu “xin lỗi” với người nhà.

Có lẽ bà sẽ giả vờ mang dáng vẻ lòng dạ sắt đá, ném cho chú một ánh mắt khiêu khích và đắc ý…

Có rất nhiều khả năng.

Nhưng tuyệt đối không phải kinh hoàng.

Tuyệt đối không phải khản cả giọng hét với tôi câu: “Cẩn thận!”

Tại sao?

Nhất định là có chỗ nào đó sai rồi.

Tôi đã bỏ qua thứ gì đó rất quan trọng.

15

Thế là, tôi bắt đầu sắp xếp lại câu chuyện này từ đầu.

Mùa thu năm mười tám tuổi, tôi ngồi bên cửa sổ trong thư viện đại học, lần lượt nhớ lại chuyện đã xảy ra vào buổi chiều năm tôi năm tuổi, dùng bút ghi lại tất cả tình tiết.

Từ lúc tôi ôm em gái vào nồi tắm, đến lúc tôi đi nhà xí, rồi đến khi mẹ ra đầu thú…

Tôi viết vô cùng tỉ mỉ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Tôi đang tìm lỗi sai.

Tôi phải tìm ra điểm mâu thuẫn của câu chuyện này.

Chỉ cần tìm được những điểm mâu thuẫn ấy, là có thể tìm được chân tướng.

16

Điểm mâu thuẫn đầu tiên nhanh chóng xuất hiện.

Tại sao tôi lại muốn tắm cho em gái?

Tôi, một bé gái năm tuổi, đã nghĩ thế nào mà lại muốn tắm cho em gái hai tuổi?

Con bé có bố mẹ của mình, nếu muốn tắm cũng chắc chắn chưa đến lượt tôi tắm cho nó.

Tôi nhớ lại trạng thái tâm lý năm đó.

Tôi muốn tắm cho em gái sạch sẽ tinh tươm, tết cho con bé hai bím tóc sừng dê nhỏ, rồi buộc một đôi nơ đỏ.

Đợi chú và dì từ ngoài đồng trở về, nhìn thấy con mình sạch sẽ như vậy, nhất định sẽ hỏi: “Ơ, là ai tắm cho bé con nhà chúng ta thế?”

Tôi sẽ giơ tay thật cao, tranh nói: “Con, con, con!”

Vậy nên, tôi làm vậy là vì ham vui, vì muốn chưng diện cho em gái, cũng vì muốn khoe khoang năng lực của mình với người lớn.

Như vậy cũng có thể nói cho qua được.

Vậy trước hết cứ đặt điểm mâu thuẫn này sang một bên.

Điểm mâu thuẫn thứ hai nối gót xuất hiện.

Tuy em gái không biết nói, nhưng con bé biết khóc, biết kêu.

Nếu con bé cảm thấy nóng, nhất định sẽ gào khóc, vậy tôi sẽ biết con bé khó chịu, sẽ đi vào xem nó làm sao, chứ không phải cứ mù quáng thêm củi ở bên ngoài mãi.

Tại sao tôi không nghe thấy tiếng hét thảm của em gái?

Nồi tắm và chỗ đốt củi chỉ cách nhau một bức tường, ở giữa không có cánh cửa đóng kín, chỉ cần vòng qua tường là có thể đi qua, không tồn tại khả năng không nghe thấy.

Tôi chắc chắn khi ấy thính lực của mình không có vấn đề.

Bởi vì tôi nhớ, khi cửa sân bị mẹ đẩy ra phát ra tiếng “kẽo kẹt”, tôi lập tức quay đầu lại nhìn.

Vậy chỉ còn lại một khả năng.

Em gái không hề kêu.

Tại sao em gái lại không kêu?

Cho dù có ngủ rồi, bị bỏng đau cũng chắc chắn sẽ tỉnh lại.

Lẽ nào…

Khi ấy con bé không có bất kỳ tri giác nào?

17

Tôi đánh một dấu hỏi thật lớn bên cạnh điểm mâu thuẫn thứ hai.

Điểm mâu thuẫn thứ ba, cũng là điểm mâu thuẫn quan trọng nhất, chính là câu “cẩn thận” mà mẹ đã hét với tôi.

Điểm này đã nói qua rồi, không cần nhắc lại nữa.

Tôi mơ hồ cảm thấy, phía sau những điểm mâu thuẫn này đang che giấu một thứ đáng sợ không thể để lộ ra ánh sáng.

Nhưng dù thế nào tôi cũng không thể nắm bắt được nó.

Mấy điểm mâu thuẫn này ngày đêm quấn lấy tôi, khiến tôi ban ngày nghe giảng thì mất tập trung, ban đêm ngủ thì gặp ác mộng.

Đã có lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, muốn quên hết tất cả.

Dù sao chuyện cũng đã qua lâu như vậy rồi, mà mẹ tôi cũng đã bị xóa sạch khỏi thế giới của tôi.

Có tìm được chân tướng hay không, cũng không ảnh hưởng đến cuộc đời tôi.

Bố thường nói với tôi: “Ánh mắt đừng mãi dừng lại ở quá khứ, phải nhìn về tương lai.”

Nhưng tôi vẫn cảm thấy quá khứ vô cùng quan trọng.

Tôi là một người hoài niệm, tôi cứ cố tình thích để ánh mắt dừng lại ở quá khứ.

Vì vậy, tôi quyết định tiếp tục truy tìm, cho đến khi đào ra được lời giải.

18

Khoảnh khắc linh quang lóe lên, lại đến một cách bất ngờ.

Mùa đông năm nhất đại học, nhà trường thống nhất chuyển hộ khẩu tập thể cho sinh viên.

Đến lượt tôi xếp hàng, tôi đưa sổ hộ khẩu của mình cho cô giáo phòng hộ tịch, cô lật xem vài trang rồi hơi kỳ lạ hỏi tôi: “Em tự có một sổ hộ khẩu riêng à?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...