Tôi gật đầu nói phải.
Cô giáo giữ lại sổ hộ khẩu của tôi, không làm thủ tục cho tôi, nói là phải vào hệ thống kiểm tra trước.
Mãi đến khi ấy tôi mới biết, những bạn học khác đều ở chung một sổ hộ khẩu với người nhà.
Còn trên sổ hộ khẩu của tôi, chỉ có một mình tôi, tôi là chủ hộ.
Trong ấn tượng của tôi, từ nhỏ tôi đã một mình sở hữu trọn một quyển sổ hộ khẩu.
Chẳng lẽ có vấn đề gì sao?
Tôi lên mạng tra một chút mới hiểu, người vị thành niên không thể tự lập hộ riêng, bắt buộc phải nhập hộ khẩu theo cha hoặc mẹ, nếu không rất có thể thuộc dạng hộ khẩu giả vi phạm quy định.
Thật kinh ngạc.
Tôi vậy mà trước giờ chưa từng biết điều này.
Đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình, cho đến khi hai chữ nọ bắt lấy ánh mắt tôi:
“Sinh vượt kế hoạch.”
Tôi chưa nhìn rõ, lại nhìn thêm lần nữa:
“Trước kia có một số gia đình, để né tiền phạt sinh vượt kế hoạch, sẽ cho con gái đầu lòng lập hộ riêng, khi đăng ký hộ khẩu thì nói dối là đã cho họ hàng nhận nuôi, hoặc không phải con ruột của mình.
“Như vậy, sau này nếu sinh được con trai, việc đăng ký hộ khẩu sẽ dễ hơn.
“Sau khi sinh được con trai, thứ tự của con trai trong sổ hộ khẩu sẽ theo ngay sau người lớn, có được thân phận ‘con trai trưởng’…”
Đọc đến đây, trong đầu tôi có thứ gì đó phình ra.
19
Tôi vẫn luôn cho rằng mình lớn lên trong tình yêu thương.
Hồi nhỏ ở quê, mỗi tối bà nội đều ôm tôi, kể chuyện cho tôi nghe.
Bố yêu tôi, mẹ cũng yêu tôi.
Mãi đến sau này, dì sinh cho bố một đứa con trai, bố mừng đến rơi nước mắt, tôi cũng không cảm thấy có vấn đề gì.
Bố quan tâm em trai nhiều, quan tâm tôi ít.
Tôi chỉ cảm thấy là vì em trai còn nhỏ, đương nhiên nên được thiên vị.
Dì cười với em trai nhiều, cười với tôi ít.
Điều đó lại càng hợp tình hợp lý.
Loại chuyện trừu tượng xa lạ như “trọng nam khinh nữ”, sao có thể xảy ra trên người tôi được?
Tôi lập tức gọi điện cho bố, hỏi về vấn đề hộ khẩu của mình:
“Tại sao con lại có một sổ hộ khẩu riêng? Cô giáo nói cái này không hợp lệ!”
“Sao có thể không hợp lệ được?”
Bố nói: “Năm đó bố nhờ quan hệ để làm hộ khẩu cho con, không có vấn đề gì đâu…”
“Cái gì?”
Tôi bắt được trọng điểm trong lời ông: “Tại sao phải nhờ quan hệ để làm hộ khẩu riêng cho con?”
“Ầy…”
Ông do dự một chút, ấp úng nhỏ giọng nói: “Là bà nội con bảo làm mà! Ban đầu bố đâu có ý định này.
Bà nội con muốn có cháu trai… Ôi, nói mấy chuyện này làm gì! Con nói với cô giáo, hộ khẩu của con không có vấn đề gì đâu…”
Bà nội tôi…
Tôi phát hiện lỗ hổng của câu chuyện nằm ở đâu rồi.
Giống như một mảnh ghép được đặt vào bức tranh ghép hình, chuỗi tình tiết vốn bị đứt đoạn, bỗng nhiên có thể nối liền lại.
Khi hồi tưởng lại câu chuyện năm tôi năm tuổi, tôi đã bỏ qua vai trò mà bà nội tôi đảm nhận.
20
Vào buổi chiều nước trong nồi tắm sôi cuồn cuộn ấy…
Trong nhà ngoài tôi, em gái, người mẹ sau đó xuất hiện ra, còn có một người khác.
Bà nội của tôi.
Sau khi xảy ra chuyện, tôi từng hỏi bà nội: “Em gái đi đâu rồi? Là mẹ làm em gái không còn nữa sao?”
Bà nội lắc đầu nói không biết, vì bà vẫn luôn ngủ.
Thật sự là như vậy sao?
21
Từ sau khi vào thành phố sống, tôi rất ít gặp bà nội.
Đến mức rất nhiều chuyện liên quan đến bà nội đều phai màu nhạt dần trong ký ức.
Kỳ nghỉ đông, tôi một mình ngồi xe về quê cũ, lấy lý do giải khuây, đi nhặt lại những ký ức liên quan đến bà nội.
Khi tôi gặp bà nội, bà vẫn giống hơn mười năm trước, ngồi xếp bằng trên chiếc giường trong buồng trong.
Nếp nhăn của bà nhiều hơn, tóc bạc hơn, lưng còng hơn, nhưng gương mặt vẫn là dáng vẻ quen thuộc trong trí nhớ của tôi.
Ánh nắng rơi trên mái tóc hoa râm bên thái dương của bà, bà mỉm cười nhìn tôi.
Đột nhiên, một chi tiết ký ức chí mạng đánh trúng tôi.
Chiếc giường này rất lớn.
Mỗi buổi chiều thời thơ ấu, bà nội, tôi, em gái, ba người chúng tôi đều ngồi trên chiếc giường này.
Bố mẹ và chú dì đều phải xuống đồng làm việc.
Ban ngày trong nhà chỉ có ba người chúng tôi.
Chúng tôi ở trên cùng một chiếc giường, trải qua vô số buổi chiều không đếm xuể.
Hồi nhỏ tôi tinh lực dồi dào, rất ít khi ngủ trưa.
Bà nội sẽ ôm tôi, kể chuyện cho tôi nghe, một lần kể là kể cả buổi chiều.
Em gái của tôi thường ở bên cạnh mút tay ngẩn người, dưới sự ru ngủ của câu chuyện dần dần nhắm mắt, sau đó ngủ khò khò như một con heo con.
Chaporia
Bình Luận (0)