“Quan tâm?” Anh cả bật cười một tiếng. “Mười bốn năm trước lúc cầm tấm chi phiếu năm triệu đuổi mẹ cháu ra khỏi nhà, bà cũng quan tâm dữ lắm.”

Biểu cảm Phương Cẩm Hoa cứng lại trong thoáng chốc.

“Tinh Hà, có vài chuyện cháu chỉ mới nghe lời kể từ một phía của mẹ cháu thôi. Tình hình năm đó rất phức tạp, không giống như cô ấy nói…”

“Cho nên bà muốn cháu nghe phiên bản của bà?” Anh cả nghiêng đầu.

Phương Cẩm Hoa nhìn sang Hứa Nhược Lan.

Hứa Nhược Lan lập tức hiểu ý rồi lên tiếng:

“Tinh Hà, mẹ cháu năm đó đúng là từ chối năm triệu tiền bồi thường rồi tay trắng rời khỏi nhà họ Lục. Nhưng có một chuyện có lẽ mẹ cháu chưa từng nói với các cháu.”

“Chuyện gì?”

“Trước khi đi, cô ấy đã mang theo một món đồ khỏi nhà họ Lục.” Hứa Nhược Lan nhìn thẳng cậu. “Một mặt dây chuyền phỉ thúy mà Cảnh Thâm tặng cô ấy, trị giá hai mươi triệu.”

Nụ cười trên mặt anh cả khẽ biến mất.

“Mẹ cháu mang theo mặt dây chuyền đó rời đi.” Hứa Nhược Lan chậm rãi nói tiếp. “Mười bốn năm nay cô ấy luôn nói mình tay trắng nuôi các cháu chịu khổ. Nhưng chỉ cần đem mặt dây chuyền kia tới bất kỳ nhà đấu giá nào cũng bán được mấy chục triệu.” Cô ta nhìn cậu đầy ẩn ý. “Thật sự là một đồng cũng không lấy sao?”

Biểu cảm của anh cả thay đổi.

Không phải vì cậu tin.

Mà là vì…cậu biết hai người này đang nói tới thứ gì.

Mặt dây chuyền phỉ thúy đó…anh cả từng thấy rồi.

Nó luôn nằm dưới đáy hộp trang sức của mẹ, chưa từng được lấy ra lần nào.

“Các người nói xong chưa?”

Anh cả đứng dậy.

“Tinh Hà, cháu suy nghĩ kỹ đi.” Phương Cẩm Hoa tranh thủ nói tiếp. “Một người mẹ thật lòng nghĩ cho con cái sẽ không giấu thứ đáng giá như vậy.”

“Không cần suy nghĩ.”

Anh cả nhét tay vào túi quần.

“Thứ nhất, mặt dây chuyền đó là tín vật đính ước ba cháu tặng mẹ cháu năm xưa. Mẹ giữ lại vì không nỡ vứt đi, chứ không phải để bán. Mười bốn năm rồi mẹ chưa từng động tới nó.”

“Thứ hai, hai người hẹn cháu tới đây không phải vì quan tâm tụi cháu.” Ánh mắt cậu lạnh xuống. “Mà là muốn gây chuyện trước mặt cháu, khiến cháu nghi ngờ mẹ mình.”

“Thứ ba…”

Anh cả lấy điện thoại ra khỏi túi rồi lắc lắc trước mặt họ.

“Cuộc nói chuyện vừa rồi cháu đã ghi âm toàn bộ.”

Sắc mặt Phương Cẩm Hoa và Hứa Nhược Lan đồng thời thay đổi.

“À còn một chuyện quên nói.” Anh cả chỉ về phía cửa.

Ngoài cửa đang đứng ba người.

Anh hai, mặt không cảm xúc.

Bên cạnh là một người đàn ông trung niên mặc vest — trợ lý của Lục Cảnh Thâm.

Phía sau cùng là một chiếc máy quay vẫn còn đang ghi hình.

“Em trai cháu nói rồi.” Anh cả cười cười. “Có vài chuyện phải giữ lại chứng cứ.”

Phương Cẩm Hoa bật dậy khỏi ghế, tiếng ghế kéo lê vang lên chói tai.

“Cháu… cháu dám giăng bẫy ta?!”

“Cháu mới mười bốn tuổi thôi.” Anh cả nhún vai. “Một trưởng bối như bà hẹn riêng một đứa trẻ mười bốn tuổi, lén sau lưng mẹ nó bịa chuyện để chia rẽ quan hệ mẹ con.” Cậu nghiêng đầu nhìn bà ta. “Nếu chuyện này truyền ra ngoài, bà thấy có hay ho không?”

Môi Phương Cẩm Hoa run lên nhưng không nói nổi chữ nào.

Hứa Nhược Lan đã cúi gằm đầu, lấy tay che mặt.

Lần này…cô ta thật sự mất sạch rồi.

Trợ lý của Lục Cảnh Thâm bước lên một bước.

“Bà Phương, Lục tổng có lời nhắn.” Anh ta bình thản nói. “‘Mẹ, mẹ nên trở lại viện điều dưỡng rồi.’”

Phương Cẩm Hoa ngồi phịch xuống ghế.

Anh cả lùi về bên cạnh em trai, hai anh em nhìn nhau một cái.

“Đi thôi.” Anh hai lạnh nhạt lên tiếng.

“Khoan đã.”

Anh cả quay đầu nhìn Phương Cẩm Hoa.

Nụ cười trên mặt cậu biến mất.

Đây là lần đầu tiên cậu thật sự nghiêm túc trước mặt hai người phụ nữ này.

“Bà Phương, có lẽ bà không biết.” Giọng cậu rất bình tĩnh. “Mẹ cháu từng sống dưới tầng hầm suốt ba năm. Lúc cháu sốt cao, nửa đêm hai giờ mẹ cõng cháu chạy ba con phố mới tìm được phòng khám còn mở cửa. Khi anh hai mới hai tuổi không mua nổi sữa bột, mẹ phải lấy nước cơm pha đường cho em ấy uống suốt nửa năm. Em út muốn học piano, mẹ làm ba công việc suốt hai năm mới đủ tiền mua một cây đàn cũ.”

“Mặt dây chuyền phỉ thúy kia luôn nằm dưới đáy hộp trang sức cạnh gối mẹ.” Cậu nhìn thẳng Phương Cẩm Hoa. “Mười bốn năm rồi, mẹ nhìn nó cả ngàn lần vạn lần nhưng chưa từng nghĩ tới chuyện bán đi.”

“Bà thật sự nghĩ…” Giọng cậu chậm lại. “Mẹ cháu quay về là vì tiền sao?”

Phương Cẩm Hoa không nói nổi một lời.

Anh cả xoay người rời đi.

Đi tới cửa, anh hai đột nhiên dừng bước.

Cậu quay đầu nhìn Phương Cẩm Hoa một cái.

“Cháu giống ba cháu.”

“Nhưng cháu giống mẹ cháu hơn.”

Nói xong, cậu không quay đầu lại nữa mà bước thẳng ra khỏi quán cà phê.

Phương Cẩm Hoa trở về viện điều dưỡng.

Lần này là do chính Lục Cảnh Thâm đưa bà đi.

Suốt cả quãng đường…không ai nói với ai câu nào.

Đến trước cổng viện điều dưỡng, Phương Cẩm Hoa nhìn con trai mình.

Mười bốn năm rồi, đây là lần đầu tiên bà cảm thấy không hiểu nổi đứa con do chính tay mình nuôi lớn.

“Cảnh Thâm, con thật sự muốn chọn người phụ nữ đó sao?”

Lục Cảnh Thâm mở cửa xe.

“Mẹ, con không phải đang chọn ai cả. Con chỉ đang sửa lại sai lầm mẹ gây ra mười bốn năm trước.”

“Mẹ không sai! Mẹ làm vậy là vì tốt cho con! Nếu con ở bên cô ta thì Lục Thị làm sao lên sàn? Làm sao có được tài nguyên từ nhà họ Hứa?”

“Lục Thị đã lên sàn rồi.” Giọng anh rất bình tĩnh. “Mà không hề dựa vào nhà họ Hứa.”

Phương Cẩm Hoa sững người.

“Từ ngày mẹ ép Trầm Niệm rời đi, con chưa từng hợp tác thương mại với nhà họ Hứa thêm lần nào nữa.” Lục Cảnh Thâm nhìn thẳng phía trước. “Mười bốn năm rồi mẹ chưa từng dám xác nhận chuyện này với con đúng không? Vì mẹ sợ biết đáp án.

“Lục Thị có được ngày hôm nay, từng đồng từng cắc đều là do một mình con liều mạng giành lấy. Quyết định ‘muốn lên sàn thì phải liên hôn’ mà mẹ thay con đưa ra…” Anh dừng một chút. “Ngay từ đầu đã là sai.”

Phương Cẩm Hoa hé miệng nhưng không nói được gì.

“Vào đi, nghỉ ngơi cho tốt.” Lục Cảnh Thâm không nhìn bà nữa. “Khi nào mẹ nghĩ thông rồi, con sẽ tới đón mẹ.”

Anh đóng cửa xe rồi lái đi.

Trong gương chiếu hậu, Phương Cẩm Hoa đứng trước cổng viện điều dưỡng, trông như một cái cây bị gió ép cong.

Bên phía Hứa Nhược Lan còn sụp đổ nhanh hơn.

Đoạn video ở quán cà phê hôm đó, anh cả cuối cùng không đăng lên mạng.

Là anh hai ngăn lại.

“Không cần.” Cậu lạnh nhạt nói. “Cô ta xong rồi.”

Cậu nói không sai.

Vụ đánh cắp phương án đấu thầu chính thức bước vào quy trình pháp lý.

Công ty ma dưới tên Hứa Nhược Lan bị truy cứu trách nhiệm xâm phạm thương mại. Tổng số tiền bồi thường cộng với thiệt hại cho bên đấu thầu lên tới hơn bốn triệu.

Hơn bốn triệu vốn không phải con số quá lớn với Hứa Nhược Lan.

Nhưng các công ty dưới tên cô ta đã mất gần hết đối tác hợp tác, chuỗi tài chính đứt gãy, căn bản không xoay nổi số tiền này.

Cô ta quay về tìm nhà họ Hứa xin giúp đỡ.

Cha Hứa ngồi trong phòng khách nhìn cô ta suốt năm phút.

“Nhược Lan, Lục Cảnh Thâm đã công khai tuyên bố rồi. Ba đứa trẻ đó là con ruột của cậu ta. Con còn muốn dây dưa với người ta tới bao giờ?”

“Ba, con…”

“Mười bốn năm nay con làm những chuyện gì ở Bắc Kinh, không phải ba không biết.” Ông lạnh mặt. “Dùng thân phận bạn gái của Lục Cảnh Thâm đi xã giao khắp nơi, kết quả người ta chưa từng thừa nhận con. Giờ còn gây ra chuyện ăn cắp phương án thiết kế của người khác.”

“Thể diện của nhà họ Hứa đã bị con làm mất sạch.”

Cha Hứa đứng dậy.

“Ba cho con hai lựa chọn. Một là ra nước ngoài ở hai năm, đợi sóng gió qua đi. Hai là ở lại Bắc Kinh tự mình giải quyết, nhưng nhà họ Hứa sẽ không tiếp tục dọn hậu quả cho con nữa.”

Hứa Nhược Lan ngồi im không nói một lời.

Ba ngày sau, toàn bộ tài khoản mạng xã hội của cô ta đều bị xóa sạch.

Một tuần sau, ba công ty dưới tên cô ta đồng loạt sang nhượng.

Nửa tháng sau, tên Hứa Nhược Lan hoàn toàn biến mất khỏi danh sách khách mời của mọi hoạt động trong giới thượng lưu Bắc Kinh.

Không ai biết cô ta đã đi đâu.

Có người nói cô ta ra nước ngoài.

Có người nói cô ta trở về quê cũ nhà họ Hứa.

Dù đi đâu thì thời đại thuộc về Hứa Nhược Lan ở Bắc Kinh cũng đã kết thúc.

Hứa Nhược Lan rời đi rồi nhưng mọi chuyện vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Bởi vì Phương Cẩm Hoa vẫn còn ở đó.

Bà ở viện điều dưỡng suốt một tháng mà không chịu nói chuyện với Lục Cảnh Thâm câu nào.

Điện thoại của anh bà đều cúp máy.

Đồ trợ lý mang tới bà đều trả về.

Ngay cả hộ lý chăm sóc cũng bị bà mắng đến mức bỏ việc mất hai người.

Cuối cùng lại là bé út đề nghị muốn tới thăm bà.

Anh cả và anh hai đều phản đối.

“Bà già đó là kẻ đối đầu với chúng ta, tới thăm làm gì?” Anh cả hoàn toàn không hiểu.

Bé út ngồi trên sofa, ôm con thỏ bông trong lòng, nghiêm túc suy nghĩ một lúc.

“Nhưng bà ấy cũng là bà nội ruột của tụi mình mà.”

“Bà ấy có tư cách gì làm bà nội?”

“Anh cả.” Bé út ngẩng đầu nhìn anh trai. “Những chuyện bà ấy làm đúng là sai. Nhưng mẹ từng nói rồi, có thể không tha thứ, nhưng phải hiểu rõ mọi chuyện.” Cô bé ôm chặt con thỏ bông. “Em muốn tự mình tới xem bà ấy rốt cuộc là người như thế nào.”

Tôi đứng bên cạnh nghe hết nhưng không xen vào.

Cuối cùng, tôi dẫn bé út tới viện điều dưỡng.

Anh cả và anh hai không đi cùng.

Khi nhìn thấy tôi và bé út xuất hiện trước cửa, biểu cảm của Phương Cẩm Hoa rất phức tạp.

Bà nhìn bé út rất lâu.

Tinh Nguyệt lớn lên giống tôi hơn, khuôn mặt tròn, đôi mắt to, lúc cười có hai lúm đồng tiền nhỏ.

“Cháu là Tinh Nguyệt sao?” Giọng Phương Cẩm Hoa khàn đặc.

“Vâng.” Bé út đứng cạnh tôi, không tiến lên nhưng cũng không lùi lại.

“Ta là bà nội của cháu.”

Bé út không nói gì.

Vài giây sau, cô bé mới mở miệng.

“Cháu biết bà là ai.” Giọng cô bé mềm mại nhưng rất rõ ràng. “Cháu cũng biết bà đã làm những gì.”

Cơ thể Phương Cẩm Hoa cứng lại.

“Nhưng mẹ cháu nói, nếu đã tới rồi thì nên nói chuyện tử tế.”

Phương Cẩm Hoa nhìn sang tôi.

Tôi chỉ đứng đó, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.

Môi bà khẽ động đậy.

Rất lâu sau mới khàn giọng nói:

“Ta… không ngờ cô ấy lại phải chịu khổ nhiều như vậy.”

“Là bà không ngờ hay là bà không muốn biết?” Bé út hỏi rất nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều rõ ràng.

Phương Cẩm Hoa không trả lời.

“Tinh Nguyệt…” Giọng bà càng khàn hơn. “Mẹ cháu… dạy dỗ các cháu rất tốt.”

Bé út quay đầu nhìn tôi.

Tôi khẽ gật đầu với con bé.

Tinh Nguyệt bước lên phía trước hai bước, lấy từ trong túi ra một viên kẹo rồi đặt lên bàn trước mặt Phương Cẩm Hoa.

“Đây là kẹo cháu dùng tiền tiêu vặt mua.” Cô bé nhỏ giọng nói. “Cho bà.”

Phương Cẩm Hoa nhìn chằm chằm viên kẹo kia.

Bàn tay bà run lên nhưng mãi vẫn không cầm lấy.

Khi chúng tôi bước ra khỏi viện điều dưỡng, bé út nắm tay tôi rồi đột nhiên nhỏ giọng nói:

“Mẹ ơi, bà ấy khóc rồi.”

“Ừ.”

“Bà ấy thật sự hối hận sao?”

“Không biết.” Tôi siết nhẹ bàn tay nhỏ của con gái. “Nhưng bất kể bà ấy có hối hận hay không, con đã làm điều mà con nên làm.”

Sự thay đổi trong thái độ của Phương Cẩm Hoa bắt đầu từ ba ngày sau khi bé út rời đi.

Bà chủ động gọi điện cho Lục Cảnh Thâm.

Cuộc gọi chỉ kéo dài đúng một phút.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...