Anh nuốt miếng bánh màn thầu cuối cùng.
Rồi nhìn tôi.
“Văn Thư.”
“Em không cần sốt ruột.”
“Chuyện duyên phận không thể gấp được.”
Nói xong.
Anh cầm bát đứng dậy.
Ra sân tưới rau.
Tình yêu đúng là thứ tốt đẹp.
Anh trai tôi giờ còn biết an ủi người khác rồi.
Nghe anh nói vậy.
Trong lòng tôi bỗng thấy chua chua.
Thật ra tôi chẳng hề sốt ruột chuyện tìm đối tượng.
Nhưng nếu cả làng chỉ còn mỗi mình tôi độc thân.
Tôi sẽ cảm thấy bản thân giống như một kẻ khác biệt.
Mẹ tôi lập tức sắp xếp cho em gái và Lưu Húc Huy xem mắt.
Hai người thuận lý thành chương đến với nhau.
Bố mẹ tôi cực kỳ thích Lưu Húc Huy.
Nói rằng chỉ cần nhìn khí chất chững chạc, đáng tin của anh là biết con người này không tệ được.
Từ sau khi có người yêu.
Em gái tôi như được tiêm máu gà.
Ngày nào cũng hát vang trong sân:
“Em giống như ngọn lửa giữa mùa đông…”
Người không còn thấy mệt.
Chân cũng không còn thấy đau.
Ngay cả anh Phí Tường mà nó từng mê mẩn.
Giờ nó cũng chẳng theo đuổi nhiệt tình như trước nữa.
Nhìn sự thay đổi của em gái và anh trai.
Tôi bắt đầu tò mò.
Rốt cuộc sức mạnh của tình yêu.
Mạnh mẽ đến mức nào.
09
Chỉ trong vòng ba tháng.
Anh trai tôi đính hôn.
Em gái tôi có người yêu.
Ba con chó độc thân nhà họ Lý từng nổi tiếng khắp làng.
Giờ chỉ còn lại mình tôi.
Bầu không khí trong nhà cũng hoàn toàn thay đổi.
Trước đây là cả ba cùng bị mắng.
Bây giờ chỉ còn mình tôi gánh chịu hỏa lực từ bố mẹ.
Trên bàn cơm.
Mẹ nhìn tôi rồi bắt đầu công kích.
“Lý Văn Thư, cứ đắc ý đi!”
“Mẹ muốn xem thử con tìm đâu ra được một anh đẹp trai hoàn hảo đúng ý mình!”
Bố tôi cũng hùa theo.
“Đúng đấy con gái.”
“Đẹp trai thì có ăn được đâu!”
“Đẹp trai đúng là không ăn được.”
“Nhưng sống với nhau cũng phải hôn nhau chứ!”
“Con còn nói linh tinh nữa thì đừng ăn cơm!”
Nghe bố mẹ lải nhải đến đau đầu.
Tôi đặt đũa xuống.
Đi ra ngoài dạo một vòng.
Đi tới bờ sông đầu làng.
Thím Vương nhà bên vừa cắn hạt dưa vừa hỏi tôi:
“Tiểu Thư này.”
“Cháu thật sự không sốt ruột à?”
“Nhà mới chuyển tới phía đông làng ấy.”
“Cậu thanh niên nhà họ đẹp trai lắm đấy.”
“Cháu chẳng thích người đẹp trai sao?”
“Chưa đi xem thử à?”
Tôi liếc bà ấy một cái.
Chẳng buồn trả lời.
Đi tới bờ sông.
Tôi nhìn thấy một cô bé đang giặt quần áo cho búp bê.
Trông khoảng mười tuổi.
Ngũ quan tinh xảo.
Da trắng trẻo.
Là kiểu xinh xắn hiếm thấy trong làng.
Chắc hẳn đây chính là đứa trẻ nhà mới chuyển tới mà thím Vương vừa nhắc.
Cô bé sức yếu.
Giặt xong vừa đứng lên đã không bê nổi chậu gỗ.
Quần áo búp bê theo dòng nước trôi đi rất xa.
Con bé sốt ruột đến sắp khóc.
Liên tục với tay theo.
Nhưng chẳng thể với tới.
Tôi lập tức xắn ống quần.
Lội xuống sông.
Giúp nó vớt hết quần áo và chậu gỗ trở lại.
Cô bé vội vàng cảm ơn.
Giọng nói ngọt ngào mềm mại.
Nhìn con bé.
Trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ.
“Em có anh trai không?”
Cô bé lắc đầu.
Tim tôi nguội mất một nửa.
“Nhưng em có anh họ.”
“Anh ấy từ thành phố tới.”
Hy vọng trong tôi lập tức sống lại.
Em gái đã xinh thế này.
Anh trai chắc chắn không thể kém được.
Tôi một tay giành lấy chậu gỗ.
“Nặng quá.”
“Để chị cầm giúp.”
“Chị đưa em về nhà.”
Cô bé cũng rất tự nhiên.
Lập tức đồng ý.
Rồi vui vẻ đi theo phía sau tôi.
“Em tên gì?”
“Em tên Dương Sơ Tình.”
Đúng là người thành phố.
Ngay cả cái tên cũng nghe thật thời thượng.
“Anh ơi!”
“Em về rồi!”
Nghe thấy tiếng gọi.
Một người đàn ông bước ra khỏi nhà.
Hóa ra logic của tôi hoàn toàn chính xác.
Người đàn ông ấy mày thanh mắt sáng.
Da trắng sạch sẽ.
Trên người mang theo khí chất nho nhã của người có học.
Chỉ có thể dùng một chữ để hình dung.
Đẹp trai!
Nhìn thấy tôi.
Anh khẽ mỉm cười.
Thuận tay nhận lấy chậu gỗ trong tay tôi.
“Bố mẹ con bé vẫn chưa về.”
“Cô tới đây có chuyện gì sao?”
Tôi nhìn anh.
Tim lập tức đập nhanh hơn.
Lý Văn Lạc!
Chị hiểu em rồi!
Chị thật sự hiểu em rồi! 😭😂
10
Dương Sơ Tình kéo kéo tay áo anh.
“Anh họ.”
“Chị này vừa xinh đẹp vừa tốt bụng.”
“Chị ấy giúp em vớt cả chậu gỗ lẫn quần áo từ dưới sông lên đó.”
“Anh cưới chị ấy về làm chị dâu em được không?”
Người đàn ông lập tức đứng hình.
Trong lòng tôi âm thầm khen Tiểu Sơ Tình một trăm lần.
Đứa nhỏ này được lắm!
Tôi chủ động đưa tay ra.
“Vậy làm quen nhé.”
“Dù sao sau này cũng là hàng xóm mà.”
“Tôi tên Lý Văn Thư.”
Đôi mắt anh cong lên đầy ý cười.
Anh đưa tay bắt lấy tay tôi.
“Tôi là Trình Dực.”
“Em giống như ngọn lửa giữa mùa đông…”
Về đến nhà.
Tôi vừa nhóm bếp vừa ngân nga hát.
Em gái đi tới sờ trán tôi.
“Chị à.”
“Chị bị sao thế?”
“Chưa nói cho em biết được.”
“Ngày mai em sẽ biết thôi.”
Tôi đoán chủ đề bàn tán sau bữa cơm của cả làng ngày mai sẽ là:
Chaporia
Bình Luận (0)