Mở Tiệc/Chương 9C. 9
20px

ngạc của họ.Chậm rãi nói từng chữ:“Đã để lại cho mình một đường lui.”“Một tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ.”“Số tài khoản và mật khẩu đều nằm trên tờ giấy này.”“Và tờ giấy này…”“Tôi là người tìm thấy.”12“Cái gì cơ?”Phương Vũ Tình là người đầu tiên hét lên.Cô ta lao tới giật lấy mảnh giấy.“Mẹ để lại cho chị một tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ sao?”“Tại sao chứ?”“Dựa vào đâu?”“Trong đó có bao nhiêu tiền?”Tôi nhìn gương mặt vừa tham lam vừa ghen tỵ của cô ta.Khẽ cười lạnh.“Tại sao à?”“Bởi vì trong nửa năm cuối đời của bà, tôi là người duy nhất nhận ra bà có điều bất thường.”“Cũng là người duy nhất âm thầm hỏi bà xem có phải bà đang bị ai đó khống chế hay không.”Dòng suy nghĩ của tôi lập tức quay trở về nửa năm trước.Hôm đó.Tôi như thường lệ mang canh cá mà mẹ chồng thích uống đến bệnh viện.Nhân lúc dì Lưu ra ngoài đổ rác.

Mẹ chồng đang nằm trên giường bệnh đột nhiên nắm lấy tay tôi.Bàn tay bà rất lạnh.Còn hơi run run.“Tri Thu…”“Mẹ… mẹ có phải đã già hồ đồ rồi không?”“Mẹ luôn cảm thấy…”“Luôn cảm thấy dì Lưu này có gì đó không đúng.”Trong ánh mắt bà tràn ngập sự sợ hãi và hoang mang.Đó là lần đầu tiên.Tôi nhìn thấy sự yếu đuối trong mắt bà.Lúc ấy tôi còn tưởng rằng vì bệnh tật nên bà muốn làm hòa với tôi.Bà lấy từ dưới gối ra một phong thư.Run rẩy nhét vào tay tôi.“Đây là…”“Là thông tin tài khoản của một ít tiền riêng mẹ để dành…”“Con giữ giúp mẹ.”“Đừng nói cho bất kỳ ai biết.”“Mẹ sợ…”“Mẹ sợ…”Bà còn chưa nói hết câu.Dì Lưu đã đẩy cửa bước vào.Vừa nhìn thấy tôi.Mẹ chồng lập tức giống như bị điện giật.Bà hất mạnh tay tôi ra.Sắc mặt thay đổi hoàn toàn.Lớn tiếng quát:“Cô còn tới đây làm gì?”“Tôi không muốn nhìn thấy cô!”“Mang đồ của cô đi rồi cút ngay!”Tôi lúc đó bị sự thay đổi đột ngột ấy làm cho ngơ ngác.Chỉ biết cầm phong thư trong tay.Lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh trong bộ dạng vô cùng chật vật.Trở lại thực tại.Tôi lấy điện thoại ra.Mở một đoạn ghi âm.Đó là tin nhắn thoại mà mẹ chồng gửi cho tôi một tuần trước khi qua đời.Bà tranh thủ lúc dì Lưu ra ngoài mua thức ăn.Dùng hết chút sức lực cuối cùng để gửi đi.Khi ấy tôi đang ở Đức.Do tín hiệu điện thoại nên đã không nghe được kịp thời.

Giọng nói yếu ớt nhưng gấp gáp của mẹ chồng vang lên giữa căn phòng khách yên lặng như tờ.

“Tri Thu…”“Tri Thu…”“Nếu con nghe được đoạn ghi âm này…”“Có lẽ mẹ không còn được nữa rồi…”“Điều tra…”“Điều tra dì Lưu…”“Bà ta đã động tay động chân vào thuốc của mẹ…”“Mỗi ngày mẹ đều chóng mặt…”“Không nhớ nổi chuyện gì…”“Mẹ có lỗi với con…”“Mấy năm nay…”“Mẹ có lỗi với con…”Ở cuối đoạn ghi âm.Là vài tiếng nức nở bị đè nén.Đầy đau đớn.Cả phòng khách chìm vào im lặng.Phương Kiến Quốc ôm mặt.Nước mắt giàn giụa.“Phượng Tiên…”“Thì ra bà ấy đã biết từ lâu rồi…”Phương Vũ Hàng thì ôm đầu.Liên tục đập vào lưng ghế sofa.Đau khổ đến gần như phát điên.“Tại sao mẹ không nói với bọn con?”“Tại sao không nói thẳng cho bọn con biết?”Tôi nhìn dáng vẻ suy sụp của anh ta.Giọng nói lạnh nhạt đến mức không còn chút cảm xúc nào.“Bởi vì vào những ngày cuối cùng còn tỉnh táo.”“Bà nhìn quanh một vòng.”“Và nhận ra rằng những đứa con ruột mà bà yêu thương nhất.”“Không có lấy một người ở bên cạnh.”“Chỉ có tôi.”“Người con dâu mà bà ghét nhất.”“Vẫn đang hỏi bà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”Tôi đứng dậy.Tắt đoạn ghi âm.“Đoạn ghi âm này có thể chưa đủ để kết tội dì Lưu trước tòa.”“Nhưng nó đủ để cho bà ta hiểu một chuyện.”Tôi nhìn về phía mọi người.Chậm rãi nói từng chữ:“Ván cờ này…”“Bà ta chưa thắng hoàn toàn đâu.”

13

Tôi hẹn dì Lưu gặp mặt tại một quán cà phê.

Bà ta đến rất đúng giờ.

Vẫn là chiếc áo khoác cashmere đắt tiền ấy.

Chiếc vòng ngọc trên cổ tay phản chiếu thứ ánh sáng ôn nhuận dưới ánh đèn.

Tâm trạng của bà ta có vẻ rất tốt.

Nụ cười trên mặt vừa thân thiện vừa đắc ý.

“Tri Thu à, sao hôm nay lại nghĩ đến chuyện hẹn riêng tôi thế?”

Bà ta ngồi xuống đối diện tôi.

Quen thuộc gọi cho mình một ly cà phê Blue Mountain.

“Có phải nghĩ thông rồi không?”

“Chuẩn bị về khuyên chồng cô với nhà họ Phương đừng tiếp tục làm chuyện vô ích nữa?”

Tôi không trả lời.

Chỉ lặng lẽ lấy từ trong cặp công văn ra một túi hồ sơ màu vàng nâu.

Đẩy sang trước mặt bà ta.

“Dì Lưu.”

“Gia đình họ Lý và gia đình họ Vương, nơi dì từng làm việc trước khi đến nhà tôi.”

“Tôi đều đã liên lạc rồi.”

Nụ cười trên mặt dì Lưu lập tức cứng lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...