Bà ta chần chừ cầm lấy túi hồ sơ.
Rút tài liệu bên trong ra.
Đó là toàn bộ tư liệu tôi đã sắp xếp lại về hai “chiến tích vẻ vang” trước đây của bà ta.
Bao gồm việc bà ta làm thế nào để giành được lòng tin của người già.
Làm thế nào để chia rẽ quan hệ giữa họ với con cái.
Và cuối cùng làm thế nào để nhận được tài sản thừa kế.
“Cô muốn làm gì?”
Bà ta đặt tập tài liệu xuống.
Giọng nói hạ thấp.
Trong ánh mắt xuất hiện sự đề phòng rõ rệt.
“Tất cả những chuyện đó đều hợp pháp!”
“Di chúc đều đã được công chứng!”
Tôi thong thả dùng chiếc thìa nhỏ khuấy ly cà phê trước mặt.
Nhìn chất lỏng màu nâu gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
“Hợp pháp.”
“Không đồng nghĩa với hợp tình hợp lý.”
“Dì Lưu.”
“Tôi muốn hỏi dì một chuyện.”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt bà ta.
“Nếu tôi giao toàn bộ tài liệu này cho truyền thông.”
“Bao gồm cả bản di chúc trị giá 9.000.000 tệ của bà Từ.”
“Thì sẽ thế nào?”
Ánh mắt dì Lưu khẽ thay đổi.
Tôi tiếp tục nói:
“Một người giúp việc chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã liên tiếp khiến ba cụ già sửa đổi di chúc.”
“Rồi để lại khối tài sản khổng lồ cho mình.”
“Dì nghĩ câu chuyện như vậy…”
“Báo chí có hứng thú không?”
“Cư dân mạng sẽ đánh giá dì như thế nào?”
“Cô đang uy hiếp tôi?”
Ánh mắt dì Lưu lạnh hẳn xuống.
Nụ cười giả tạo trên mặt cũng hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lại sự hung ác âm trầm.
Tôi lắc đầu.
Khẽ mỉm cười.
“Không.”
“Tôi không uy hiếp dì.”
“Tôi đang thương lượng điều kiện với dì.”
Tôi đặt chiếc thìa cà phê xuống.
Hơi nghiêng người về phía trước.
“Khối tài sản 9.000.000 tệ của bà Từ.”
“Dì giữ lại 3.000.000 tệ.”
“3.000.000 tệ đó xem như tiền công chăm sóc.”
“Tiền bồi thường tinh thần.”
“Thậm chí là tiền bịt miệng.”
“Phần còn lại là 6.000.000 tệ.”
“Dì hoàn trả nguyên vẹn cho nhà họ Phương.”
“Sau đó mọi chuyện dừng lại ở đây.”
“Hai bên không ai nợ ai.”
Dì Lưu giống như vừa nghe được chuyện nực cười nhất trên đời.
Bà ta bật cười khinh miệt.
“Diệp Tri Thu.”
“Có phải cô quá ngây thơ rồi không?”
“Tôi dựa vào đâu phải nghe cô?”
“Di chúc giấy trắng mực đen rõ ràng như thế.”
“Pháp luật đứng về phía tôi.
”
“Thế sao?”
Tôi lấy điện thoại ra.
Không muốn tiếp tục đôi co thêm nữa.
Trực tiếp nhấn nút phát.
Giữa góc quán cà phê yên tĩnh.
Giọng nói yếu ớt và tuyệt vọng của mẹ chồng vang lên rõ ràng.
“…Điều tra dì Lưu…”
“Bà ta đã động tay động chân vào thuốc của tôi…”
Ngay trong khoảnh khắc ấy.
Máu trên mặt dì Lưu rút sạch.
Sắc mặt trắng bệch.
Bà ta nhìn chằm chằm vào điện thoại của tôi.
Đôi môi run rẩy.
Như thể vừa nhìn thấy ma.
“Cô…”
“Cái này…”
“Đoạn ghi âm này là giả!”
“Là cô ngụy tạo!”
14
Đoạn ghi âm kết thúc.
Dì Lưu im lặng suốt mười giây.
Ngay khi tôi nghĩ rằng bà ta sắp sụp đổ.
Thì bà ta đột nhiên bật cười.
Đó là một nụ cười vô cùng quái dị.
Giống như người đã bị dồn đến đường cùng, quyết đánh cược tất cả.
“Diệp Tri Thu.”
“Đừng hòng lừa tôi.”
“Loại ghi âm đầu không đầu cuối như thế này căn bản không thể dùng làm chứng cứ pháp lý.”
“Cho dù cô mang ra tòa.”
“Tôi cũng có thể nói lúc đó bà Từ thần trí không tỉnh táo, nói năng lung tung.”
“Ai biết những lời đó là thật hay giả?”
Rất nhanh.
Bà ta đã lấy lại bình tĩnh.
Một lần nữa tìm lại được sự tự tin.
Tôi gật đầu tán thưởng.
“Dì nói không sai.”
“Chỉ dựa vào đoạn ghi âm này.”
“Quả thực rất khó kết tội dì.”
“Nhưng…”
Tôi đột nhiên đổi giọng.
“Vậy thì chúng ta gặp nhau ở tòa án.”
“Tôi sẽ đề nghị tòa tiến hành giám định lại hiệu lực của bản di chúc này.”
“Tôi sẽ yêu cầu điều tra toàn bộ lịch sử dùng thuốc của mẹ chồng trong ba tháng cuối đời.”
“Yêu cầu trích xuất toàn bộ camera bệnh viện và khu dân cư nơi bà sinh sống.”
“Quan trọng nhất…”
“Tôi sẽ yêu cầu điều tra toàn bộ lịch sử giao dịch ngân hàng của dì trong hai năm qua.”
Tôi nhìn thẳng vào bà ta.
Chậm rãi hỏi từng chữ:
“Ngoài mức lương 8.000 tệ mỗi tháng.”
“Bà Từ còn chuyển riêng cho dì ít nhất 30.000 tệ mỗi tháng.”
“Dì Lưu.”
“Một người giúp việc sống tiết kiệm như dì.”
“Số tiền đó…”
“Rốt cuộc đã tiêu vào đâu?”
Sắc mặt dì Lưu cuối cùng cũng thay đổi.
“Đó là…”
“Đó là bà Từ tự nguyện cho tôi!”
“Bà ấy thấy tôi đáng thương nên chủ động giúp đỡ tôi!”
Chaporia
Bình Luận (0)